Chương 86: Không Muốn Chung Tổ
Tư Ương không từ chối đồ tốt dâng tới cửa, cô cắt thành lát để pha trà nhân sâm, có công dụng bồi bổ khí huyết. Cây nhân sâm đó không kém gì cây nhân sâm mà Tần Trinh Trinh đã lãng phí lúc trước. Chỉ là Tần Lăng Tiêu chưa từng tới thăm cô ta, ngược lại nhờ Bùi Đình Vũ tìm cho Tư Ương một cây nhân sâm khác. Nếu Tần Trinh Trinh đã giỏi đóng kịch như thế thì để cô ta đóng mãi đi, chỉ cần không tức chết thì cứ tức. Mấu chốt là có thể khiến một số người nào đó điên máu, rõ ràng trong lòng tức nổ đom đóm nhưng để duy trì hình tượng, lại chỉ có thể giả vờ dịu dàng rộng lượng.
Tần Trinh Trinh đương nhiên không phục kết quả này, bởi vì cô ta là bên thiệt thòi hơn. Nhưng cô ta không dám làm quá lên, bởi vì cô ta sợ một khi làm lớn chuyện, tất cả mọi người đều biết cô ta mới là thiên kim giả nhà họ Tần. Cho nên trước khi được Tần Lăng Tiêu tha thứ, cô ta chỉ có thể nhịn. Từ sau khi chịu thiệt ở chỗ Tư Ương, mấy hôm nay Tần Trinh Trinh đều rất giữ phận, giống như thật sự biến thành một người khác.
Buổi tối, mặc kệ tuyết lớn, nhưng Tần Trinh Trinh vẫn ra ngoài hẹn hò lén lút với Kiều Chấn Cương. Hai người vừa gặp mặt, Tần Trinh Trinh liền nhào vào lòng Kiều Chấn Cương khóc rấm rức.
"Chấn Cương, bây giờ em chỉ có anh, anh sẽ không bỏ em đúng không?"
Tần Trinh Trinh khóc đến tuyệt vọng. Kiều Chấn Cương vừa nhìn rõ gương mặt thảm không nỡ nhìn của cô ta, vừa xót vừa tức giận.
"Trinh Trinh yên tâm, cả đời này anh chỉ thích mình em."
Sau khi nghe xong, Tần Trinh Trinh dựa vào lồng ngực anh ta cười âm hiểm.
"Con tiện nhân Tần Tư Ương đó, anh phải bắt cô ta sống không bằng chết!"
Tần Trinh Trinh chính là vảy ngược của anh ta, ai đụng vào đều phải trả giá.
Sáng ngày hôm sau, nhóm Kiều Chấn Cương và Trần Tự Cường đến bãi than phụ giúp chất than. Giờ nghỉ trưa, Kiều Chấn Cương kéo Trần Tự Cường sang một bên, nói về kế hoạch mình muốn đối phó Tư Ương. Trần Tự Cường nghe xong lập tức biến sắc:
"Cậu muốn hủy hoại Tần Tư Ương vì Tần Trinh Trinh? CMN có phải cậu điên rồi không?"
Anh ta không muốn làm chuyện dơ dáy gì nữa, huống chi là đi hủy hoại một cô gái. Anh ta lắc đầu, quả quyết từ chối Kiều Chấn Cương.
"Làm bạn bè ngần ấy năm, cậu nói đi giúp hay không giúp?"
Kiều Chấn Cương tỏ rõ thái độ. Trần Tự Cường và anh ta dù sao cũng là bạn nhiều năm, đương nhiên không muốn nhìn thấy anh ta lún sâu vào vòng tù tội:
"Kiều Chấn Cương, cậu đừng ngốc..."
Kiều Chấn Cương thất vọng trào phúng:
"Được, nếu cậu đã chọn rồi thì sau này chúng ta không phải người cùng đường nữa."
"Anh em tôi khuyên cậu một câu, vì người phụ nữ như Tần Trinh Trinh mà từ bỏ tương lai của mình, không đáng."
"Cút! Chuyện của tao không cần mày lo, không có mày, tao cũng có thể lo liệu được."
Kiều Chấn Cương xô Trần Tự Cường ra, dứt áo bỏ đi. Từ cái lần trở về từ rừng cây, thái độ tự do tản mạn của Trần Tự Cường đã thay đổi rất nhiều. Bây giờ anh ta chỉ muốn cố gắng làm tốt việc mình nên làm trong binh đoàn, giành lấy vinh quang, cho cha mẹ nở mày nở mặt.
Bây giờ đang mùa đông, không tiện khai hoang, không thể gieo trồng, nhân viên của mấy công xưởng trong binh đoàn cũng khá nhiều. Sứ mệnh của binh đoàn biên cương chính là "nông nhàn luyện binh, mùa vụ cày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền