ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 87: Tập Huấn Dã Ngoại

Bùi Đình Vũ nói ngắn gọn, thổi còi bắt đầu tập huấn. Đám đông tản ra tứ phía, lúc này trong mắt họ ngoài sự nôn nóng còn có niềm hưng phấn khi tưởng tượng đến cảnh phô diễn tài năng.

Bạch Điềm đứng ra đại diện cho các tổ viên còn lại từ chối chung tổ với Tư Ương. Bùi Đình Vũ kiến nghị họ có thể đổi chiến hữu, nhưng hỏi một lượt cũng không ai muốn nhận Tư Ương. Tư Ương thầm thấy buồn cười, từ khi nào danh tiếng của cô đã tệ đến mức khiến tất cả mọi người đều ghét bỏ vậy? Xem ra mấy ngày qua, Tần Trinh Trinh bề ngoài trông thành thật đã âm thầm giở trò bẩn không ít!

Đối mặt với cục diện bị tập thể cô lập, Tư Ương không giận mà cười:

"Liên trưởng, vừa hay tôi cũng không muốn chung tổ với những người này, vậy một mình tôi một tổ là được."

Ánh mắt Bùi Đình Vũ nhìn cô đầy thâm sâu, nhưng không nói gì thêm.

Tư Ương không phải ở chung với những người kia, ít nhất có thể tự do sử dụng công cụ trong không gian.

"Không sao, tới cũng tới rồi, coi như là trải nghiệm sinh tồn nơi hoang dã."

Bây giờ là mười giờ sáng, cô cần dựng cho mình một căn cứ có thể nghỉ ngơi, sau đó đi tìm thức ăn.

Tư Ương tìm một gốc cây thoải mái ngồi xuống, móc ra viên kẹo sữa Thỏ Trắng từ trong túi nhét vào miệng, để hương sữa hòa tan nơi đầu lưỡi. Bùi Đình Vũ nhìn Tư Ương ngồi bất động trên gốc cây, sải bước đi về phía cô.

Tư Ương nhàn nhạt ngước mắt nhìn anh, cho tới khi cái bóng cao lớn đó dần dần bao phủ lấy cô. Tư Ương ngửa đầu nhìn gương mặt siêu đẹp trai ngược sáng của anh:

"Liên trưởng Bùi muốn khích tướng tôi? Hay là nói... anh vẫn chưa hết nghi ngờ tôi?"

Bùi Đình Vũ đút hai tay vào trong túi quần:

"Mạnh miệng ghê nhỉ, nói giống như cô nhất định có thể vào được vậy."

"Cả hai." Tư Ương cười hờ hững:

"Hôm nay đừng nói là thả chó, cho dù thả sói cũng vô dụng. Ai sợ người đó là chó, tôi sẽ không vào đoàn vũ trang đâu."

Trong mắt Bùi Đình Vũ ánh lên chút trêu đùa:

"Cô đang đợi tôi thả chó à?"

"Sao, hôm nay liên trưởng Bùi lại dắt chó theo à?"

Tư Ương hơi nhíu mày, tên này cũng thành thật đấy.

Bùi Đình Vũ nhìn bóng lưng có hơi quật cường của cô, khóe môi gợi cảm nhếch lên một nụ cười hứng thú. Anh dạy tất cả mọi người những kỹ năng sinh tồn cơ bản nhất nơi vùng tuyết.

Cô nói xong, lúc này mới chậm rãi đứng dậy khỏi gốc cây. Khu rừng tập huấn đều là khu vực tương đối an toàn, ít nhất không có thú dữ cỡ lớn xuất hiện. Rừng núi phủ tuyết trắng xóa về đêm nhiệt độ sẽ giảm đến âm hai mươi mấy độ, căn cứ phải kín đáo và giữ ấm. Cho nên xây dưới lòng đất là lựa chọn tốt nhất.

Ở trong rừng, cô tìm được một con sông băng đã đóng băng chắc chắn, nhìn sườn núi cao bên sông, vừa vặn thích hợp đào căn cứ. Trong hòm công cụ thông minh trong không gian có máy khoan cỡ nhỏ, cô cài đặt độ sâu và độ rộng, sau đó máy khoan tự động cần mẫn bắt đầu làm việc. Loại kỹ thuật tương lai này gần như không có tạp âm, yên tĩnh, dễ dàng khoan đầy lỗ trên sườn núi, Tư Ương nhẹ nhàng dùng cuốc sắt gõ một cái, mặt đất liền sụp xuống một khu lớn. Máy khoan phụ trách làm tơi đất, cô ở phía sau dọn dẹp bã đất. Bùn đất bắn tứ tung, mấy người vội vã lùi lại. Nhân lúc không có ai, nói làm là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip