ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 90: Khổ Nhục Kế

"Đã chiều rồi, ăn cơm chưa?"

Bùi Đình Vũ chuyển chủ đề.

"Cơm khi nào ăn chẳng được, cá thì không phải ngày nào cũng câu được."

Tư Ương không quay đầu, chỉ nhìn cần câu của mình.

Tần Lăng Tiêu theo sau sải bước đi tới:

"Em cho rằng mùa này có thể tùy tiện câu được cá sao?"

Tư Ương hừ khẽ một tiếng:

"Lẽ nào không phải sao?"

Cô còn chưa dứt tiếng, cần câu trong tay liền có động tĩnh, cô biếng nhác kéo lên, là một con cá rô mo nặng hơn một cân.

Tần Lăng Tiêu bị vả mặt, bầu không khí có hơi gượng gạo. Thế nhưng sau khi Tư Ương gỡ con cá xuống, lại ném trở lại hố băng.

"Cô làm gì vậy?"

Bùi Đình Vũ không hiểu.

Tư Ương vô cùng lười biếng chỉ vào hố tròn được xây từ tuyết ở phía sau:

"Cha mẹ nó, ông bà nó đều ở đó rồi, nhỏ quá tôi lười làm."

Bùi Đình Vũ sải bước đi tới:

"Tư thế rất tiêu sái, bụng không đói sao?"

"Liên trưởng Bùi tới giám sát tôi sao?"

Tư Ương hỏi.

Bùi Đình Vũ liếc nhìn sắc mặt khó coi của Tần Lăng Tiêu, không khỏi buồn cười:

"Chỉ sợ đoàn trưởng Tần không đồng ý."

Tần Lăng Tiêu cất hũ thịt bò vốn định cho cô, tâm trạng nhất thời có hơi phức tạp.

"Cô có phải là chưa từng thấy đặc vụ nào lợi hại giống như tôi không? Cho nên há hốc rồi?"

Tư Ương cợt nhã một tiếng, quay người rót nước nóng vào trong bình nước hành quân của mình, dùng cái này để sưởi ấm là quá ổn.

Hai người đàn ông nghe vậy, nghi hoặc nhìn nhau, sau đó mới đi tới gần xem, khá lắm, bên trong đã có năm sáu con cá rô mo nặng khoảng ba bốn cân.

Cá ở đây dễ câu như vậy sao? Ngay cả họ cũng hơi xao động. Hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau, đều khá cạn lời, lúc này mới chuyển ánh nhìn sang Tư Ương, rõ ràng họ đều đánh giá thấp bản lĩnh của cô rồi.

Bùi Đình Vũ nhàn nhạt nhìn cô mà không tiếp lời, quay người đi về hướng Tần Lăng Tiêu rời đi.

"Cô không tới xem thử?"

Bùi Đình Vũ hỏi.

"Xem cái gì? Mấy trò đó của cô ta tôi xem còn ít sao? Chỉ là thấy mấy hôm nay Tần Lăng Tiêu vẫn luôn lạnh nhạt với cô ta, cho nên dùng khổ nhục kế để anh ta mềm lòng mà thôi."

"Liên trưởng Bùi tin tôi thì cảm thấy là thấu đáo, không tin thì là tôi lòng dạ tiểu nhân."

"Cô nhìn nhận thấu đáo thật."

Đúng lúc ấy, khu rừng bên kia truyền tới tiếng thét, trùng hợp là đó là tiếng của Tần Trinh Trinh.

Thần kinh của Tần Lăng Tiêu lập tức căng cứng, hoảng hốt chạy tới. Tư Ương bật cười, tiếp tục làm việc của mình.

Hóa ra vừa nãy Tần Trinh Trinh muốn đi đục băng lấy nước, kết quả tầng băng nứt ra, hụt chân rơi xuống sông.

Khi hai người đàn ông đuổi tới, thấy Tần Trinh Trinh đã được kéo lên từ trong dòng sông lạnh lẽo.

Sau khi sặc nước, cô ta hôn mê mất đi ý thức.

Tần Lăng Tiêu lập tức bế cô ta tới bên đống lửa, bắt đầu ép ngực cho cô ta.

"Trinh Trinh, mau tỉnh lại..."

Tần Lăng Tiêu nhìn gương mặt trắng tái của cô ta, vô cùng lo lắng.

Hai phút sau, Tần Trinh Trinh nhắm nghiền hai mắt đột nhiên ho khan hai tiếng, dần mở mắt ra.

"Anh... xin lỗi, em không nên... không nên nói như thế với chị... anh tha thứ cho em... được không? Đừng... làm lơ em..."

Tần Trinh Trinh hai mắt ngấn lệ, run rẩy giơ tay nắm chặt cánh tay của Tần Lăng Tiêu, ánh mắt khẩn cầu rất vô lực.

"Anh... em... em chết rồi sao?"

"Trinh Trinh, không sao rồi, đừng sợ!"

Cuối

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip