Chương 91: Cảm Giác Được Tin Tưởng
Khi hai anh em Tần Lăng Tiêu đi ngang qua chỗ Tư Ương câu cá, cô đang nướng cá. Tần Lăng Tiêu cõng Tần Trinh Trinh, người vừa bị trật chân sau khi rơi xuống sông và phải từ bỏ tập huấn, chuẩn bị đưa cô ta về liên bộ.
Tần Lăng Tiêu hơi lo lắng Tư Ương cũng rơi xuống sông giống Tần Trinh Trinh, bèn trầm giọng nhắc nhở:
"Bờ sông không an toàn, đổi chỗ nhóm lửa đi."
Tư Ương cười lạnh:
"Không phiền đoàn trưởng Tần nhọc lòng, tôi không dám liều như cô ta, trời đông gió rét đi nhảy sông, cái mạng quèn này của tôi không chịu nổi."
Tần Trinh Trinh nghe xong, trong mắt hiện ra một tia phẫn nộ khi bị nhìn thấu, nhưng cô ta ngay lập tức nhìn Tư Ương cùng với sự khiêu khích đắc ý.
Tư Ương nhìn dáng vẻ trêu ngươi đó, trong lòng đã sắp xếp một trăm kiểu chết vô nhân đạo cho cô ta rồi. Tần Trinh Trinh nhìn đôi mắt u ám của cô lạnh dần, tự dưng có hơi hoảng sợ.
"Anh... đi mau, em lạnh quá."
"Ừm." Tần Lăng Tiêu nhìn Bùi Đình Vũ ở phía sau vẫn chưa theo tới, lại nhìn Tư Ương. Tuy trong lòng có hơi không yên tâm, nhưng bây giờ đưa Tần Trinh Trinh quay về quan trọng hơn.
Sau khi Tần Lăng Tiêu đi, Bùi Đình Vũ bố trí xong tám người khác trong đội Bạch Điềm, lúc này mới tới chỗ Tư Ương. Còn chưa tới gần, anh đã ngửi thấy mùi thơm của cá nướng.
Tư Ương ngồi cạnh đống lửa, ngước gương mặt bị lửa hun đỏ hồng:
"Liên trưởng Bùi làm xong việc rồi?"
"Dặn dò đôi điều, luôn có vài người thích gây chuyện."
Chân mày nhíu lại vẫn chưa giãn ra, cho thấy Bùi Đình Vũ có hơi mất kiên nhẫn.
Cùng lúc ấy, tiếng hét phẫn nộ của Bạch Điềm phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của khu rừng:
"Liên trưởng, thế mà anh lại giúp Tần Tư Ương gian lận!"
Bùi Đình Vũ vừa quay người liền quay đầu, nhìn thấy Bạch Điềm hùng hổ tới bên cạnh Tư Ương.
Cô ta chỉ vào cá nướng mà Tư Ương đang cầm, chất vấn hỏi Bùi Đình Vũ:
"Rõ ràng vừa nãy còn bảo bọn em tự giải quyết vấn đề ăn uống, nhưng anh lại cho cô ta con cá to thế này, thế này phù hợp quy tắc sao?"
"Bạch Điềm, em lên cơn cái gì? Muốn ăn thì dựa vào bản lĩnh tự đi tìm, tìm được gì thì ăn đó, hoặc là nhịn đói, hoặc là rút lui."
Nhưng cô ta lại không phục hỏi:
"Vậy cô ta dựa vào bản lĩnh gì để anh giúp cô ta gian lận?"
"Cô ấy dựa vào bản thân kiếm được thức ăn, không ai giúp cô ấy, đừng có kiểu mình vô dụng rồi cho rằng người khác cũng bất tài."
Bạch Điềm thấy cô không nói gì, còn một mình ăn say sưa, lập tức nổi giận muốn đi tới cướp cá.
Tư Ương nhanh tay lẹ mắt tránh tay của cô ta, đồng thời, tiếng quát đanh thép của Bùi Đình Vũ cũng vang lên. Ngữ khí của Bùi Đình Vũ không cho phép nói xen vào, Bạch Điềm sợ đến mức đánh trống ngực.
Tư Ương đứng dậy, nhìn đôi mắt phượng hẹp dài khép hờ của anh cùng với dáng vẻ nhả khói phà phà, tựa như có vài phần cuồng dã ngông nghênh mà bình thường không có.
Tư Ương đưa con cá đã nướng xong về phía anh:
"Nếm thử tay nghề của tôi không?"
"Muốn hối lộ tôi?"
Anh không đưa tay nhận cá, mà tới gốc cây bên cạnh cô châm một điếu thuốc.
Không phải nói chứ, cá dã sinh thuần thiên nhiên này tươi mà không tanh, mọng nước, hương vị cực ngon. Căn bản không dừng ăn được.
Khóe môi đang giương lên cứng đờ trong khoảnh khắc, Tư Ương giải thích: "Tôi chỉ đơn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền