ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 93: Bạch Điềm Bị Loại

Khi mặt trời lặn, nhiệt độ trong rừng giảm đột ngột, bóng tối nhanh chóng nuốt chửng mọi thứ sau khi màn đêm buông rèm.

Thời gian không còn sớm, trước khi trời tối, cô đi kiểm tra hai cái bẫy kia, thật sự may mắn bắt được một con thỏ rừng. Cô ném con thỏ vào trong không gian nuôi tạm, sau này bắt những con khác nữa là thành bầy. Trong rừng lại yên tĩnh trở lại, cô cất cá chưa ăn hết và cần câu vào trong không gian. Trước khi chui vào căn cứ, Tư Ương trải một lớp nhánh cây lên con đường gần đó trước. Làm như vậy, chỉ cần có người tới gần sẽ phát ra tiếng động, cô cũng có thể kịp thời nhận ra.

Sau khi đi vào căn cứ, cô đóng kỹ cửa gỗ, treo đèn lên tường, lại lấy một tấm đệm hơi và túi ngủ từ trong không gian ra. Lần này, cô có thể một mình "bao" cả ngọn núi, nghĩ thôi đã thấy sung sướng. Lâu rồi không ngủ riêng, đương nhiên phải vừa đắp mặt nạ vừa xem phim rồi. Sau khi đắp mặt nạ tơ tằm mát lạnh lên, cô chui vào trong túi ngủ ấm áp, dùng công năng chiếu hình của Annie, chọn một bộ phim hoạt hình chữa lành bắt đầu xem. Màn hình lớn siêu nét, trải nghiệm xem phim cực kỳ chân thật. Nếu được, cô còn quay về chăn cừu cái gì? Dứt khoát ở đây xây một căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách, ẩn cư dăm ba năm cũng tốt.

Tư Ương đang tưởng tượng vô hạn, liền nghe loáng thoáng động tỉnh bên ngoài. Là tiếng lách tách khi chân giẫm gãy nhánh cây, hơn nữa âm thanh đó còn hướng về chỗ cô. Người đó bước đi chậm rãi và cảnh giác, không bình thường! Thói quen nghề nghiệp trước đây khiến cô luôn luôn cảnh giác, tắt phim lắng nghe thật kỹ.

"Rầm..." Cửa gỗ chắn gió ở cửa hang bị đạp sang một bên một cách thô bạo. Ánh lửa vàng cam chợt sáng lên, một cái đèn dầu bị ném vào. "Xoảng..." Khoảnh khắc tấm chắn thủy tinh vỡ, dầu rỉ ra, bị bấc đèn cháy sẵn châm mồi. Tư Ương đã cất túi ngủ trước, đệm giường chưa kịp cất đi bị đốt cháy. Trong hang sáng bừng ánh lửa, khói nghi ngút. Tư Ương lập tức trốn vào không gian để tránh bị sặc khói mà chết.

Tính chuẩn thời gian, đợi khi khói tan đi gần hết, cô mới quay lại căn cứ. Bây giờ đã qua ba mươi phút kể từ khi bốc cháy, người đó làm chuyện xấu chắc đã bỏ chạy rồi. Chỉ là căn cứ này không ở được nữa, dù hổ có giỏi mấy cũng có lúc ngủ gật, lỡ như có người lại giở trò, có thể thiêu cô chết cháy bên trong.

Cùng lúc ấy, ai có thể ngờ được Bùi Đình Vũ lại yêu cầu tiểu đội tám người ăn nhộng sống, dọa bọn họ tái mét mặt mày.

"Tôi không ăn thứ này đâu, kinh quá."

Mấy nữ đồng chí không chịu nổi, trực tiếp vứt nhộng ve trong tay đi. Mấy người khác bên cạnh cũng xấu hổ không dám ngẩng đầu.

Bùi Đình Vũ sầm mặt, ánh mắt lạnh lẽo như thể bị phủ lên một lớp sương:

"Còn có thể kén chọn, vậy chứng tỏ căn bản không đói."

"Đâu có người bình thường nào lại ăn thứ này chứ? Làm vậy không phải là làm khó người ta sao?"

Có người không phục lẩm bẩm.

Sắc mặt Bùi Đình Vũ càng trở nên khó coi: "Các người có biết tại sao mình lại tới đây không? Nếu một khi chiến tranh nổ ra, lại bị mắc kẹt ngoài hoang dã, trong tình huống không thể để lộ bản thân, muốn sống sót thì phải dùng hết mọi cách. Loại côn trùng mà các người chê bai rất có thể sẽ cứu mạng các người vào thời điểm mấu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip