Chương 92: Trói Buộc Đạo Đức
Cho dù trong lòng Bạch Điềm chồng chất oán khí nhưng sau khi nhìn thấy cần câu và mấy con cá khác bên chân Tư Ương, cô ta nhanh chóng bình tĩnh lại.
"Số cá này đều do cô câu?"
Bạch Điềm hỏi.
"Không thì ai?"
Tư Ương lạnh nhạt đáp.
Bạch Điềm thầm kinh ngạc, tiểu đội của họ từ sáng tới giờ chỉ tìm được một ít quả cứng, thậm chí quá nửa đều là loại có độc. Họ cũng đang thử câu cá, nhưng cả buổi không có cá cắn câu. Bây giờ đã là chiều, mấy người họ vẫn chỉ mới ăn bữa sáng trước khi xuất phát ban sáng.
"Đồng chí Bạch Điềm, cái đó... cô có thể cho tôi hai con cá không? Mọi người đều là chiến hữu, vốn dĩ nên giúp đỡ lẫn nhau mới đúng."
Bạch Điềm tự thấy đuối lý, nhưng vẫn nở nụ cười nhiệt tình.
Tư Ương cười lạnh một tiếng:
"Đừng có hòng."
Cho dù bị Tư Ương từ chối một cách tuyệt tình, nhưng cô ta vẫn không muốn từ bỏ.
Bạch Điềm nhìn dáng vẻ vô tình của cô, lập tức đứng lên đỉnh cao đạo đức, bắt đầu giở giọng trói buộc đạo đức mình sở trường nhất.
"Sao cô lại máu lạnh như vậy chứ? Chẳng trách tất cả mọi người đều ghét cô!"
Nhưng chỗ cá này của Tư Ương một mình cô ăn ba ngày cũng không vấn đề gì, nếu có thể chia một ít cho tiểu đội của cô ta thì có thể giúp được mọi người rồi. Trong ý thức của Bạch Điềm, bản thân cô ta chính là người vì giúp đỡ chiến hữu, nhẫn nhục gánh vác.
Tư Ương đẩy Bạch Điềm vướng víu ra:
"Liên quan đếch gì tới tôi!"
Bạch Điềm nào có chịu thôi, thấy Tư Ương dứt khoát không đồng ý, cô ta liền quay đầu tìm Bùi Đình Vũ.
"Liên trưởng, cô ta có nhiều cá như thế vốn không ăn hết, không thể bảo cô ta chia cho chúng em một nửa sao?"
"Đúng thế! Buổi trưa bọn em chỉ ăn chút quả khô, ở đây vốn không tìm được đồ ăn."
Bạch Điềm bắt đầu làm nũng.
Bùi Đình Vũ rũ mắt nhíu mày nhìn cô ta: "Đói rồi?"
Bùi Đình Vũ thầm thở dài:
"Em đi gọi họ tới đây đi."
Bạch Điềm nghe vậy, hưng phấn suýt chút bay lên, vội vàng chạy đi gọi người. Lúc rời đi, cô ta còn không quên nhìn Tư Ương, đắc ý hừ hừ.
Mấy phút sau, tiểu đội tám người tới trước mặt Bùi Đình Vũ, ai cũng đang đợi chia đồ ăn.
Bùi Đình Vũ ngoắc tay với nam đội trưởng, bảo anh ta chìa tay ra. Sau đó anh liền móc ra một túi đồ từ trong túi áo khoác, đổ lên tay anh ta. Khi tất cả mọi người nhìn rõ đống màu vàng nhạt trong lòng bàn tay đội trưởng, là chục con nhộng ve lúc nhúc, ai nấy đều đần mặt ra.
Cuối cùng Bùi Đình Vũ lạnh giọng cất tiếng:
"Phát xuống, mỗi người một con..."
Tư Ương ngồi bên đống lửa tiếp tục ăn cá nướng của mình, nhưng mắt vẫn luôn nhìn về phía Bùi Đình Vũ.
Bùi Đình Vũ móc nhộng ve ra khiến Tư Ương bật cười, cô cảm thấy Bùi Đình Vũ chửi người đúng là không nể nang gì, nhưng cô lại thích. Nếu bỏ qua chuyện anh thả chó rượt cô, cô sẽ cảm thấy tính cách của mình và người đàn ông này rất hợp cạ.
"Đồng chí Tần Tư Ương, chỉ cần cô đồng ý chia cá cho chúng tôi, bây giờ tôi sẽ khuyên họ cho cô gia nhập lại tiểu đội của chúng tôi, được không?"
Ánh mắt Tư Ương tối lại:
"Cút đi! Thực sự đói quá thì đi ngủ sớm chút, trong mơ cái gì cũng có..."
Đứa mặt dày lần trước gặp được là Tần Trinh Trinh, Bạch Điềm này chính là
"môn chủ phái mặt dày"
, cô ta tưởng mình là ai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền