Chương 95: Xử Lý Vết Thương
Củi là ban ngày Tư Ương chuẩn bị sẵn chất ở bên ngoài, bây giờ đúng lúc dùng tới. Sau khi Bùi Đình Vũ đốt một đống củi nhỏ, cuối cùng trong hang cũng sáng lên. Ngọn đèn Tư Ương treo bên trong vẫn đang sáng.
"Chịu đựng một chút."
Anh hạ thấp giọng, cẩn thận bế cô lên, đi về căn cứ vẫn đang cháy yếu ớt.
Bùi Đình Vũ bế Tư Ương vào căn cứ của cô, nóc hang đã bị hun đen, tuy còn ngập mùi cháy khó ngửi, nhưng lại rất ấm áp.
Tư Ương cắn chặt răng cố gắng để mình giữ tỉnh táo, Bùi Đình Vũ muốn thuận lợi gỡ bẫy trên chân cô thì phải tới nơi có đủ ánh sáng.
Tư Ương dựa vào ánh sáng mờ tối, ngước mắt là có thể nhìn thấy đường viền cằm căng cứng, rõ nét mượt mà lại có vài phần sắc lạnh. Thật sự rất hoàn mỹ.
Nếu không phải chân truyền tới cơn đau nhức, cô không thể dời mắt đi được. Không phải rung động, chỉ đơn thuần là thích nhìn những thứ xinh đẹp mà thôi. Mẹ nó, chân đau quá, chẳng có tâm trạng thưởng thức.
Lúc này anh mới dồn sức chú ý vào bẫy thú trên chân cô. Anh quan sát kỹ cái bẫy này trước, tuy phần răng sắc nhọn nhưng may mà lò xo không kẹp quá chặt, chắc không tới nỗi ảnh hưởng tới xương.
"..." Tư Ương đau đến mức thở hổn hển, gần như kêu lên theo bản năng, hai tay nắm chặt cánh tay cơ bắp rắn chắc của Bùi Đình Vũ.
Bùi Đình Vũ không nói gì, chỉ quay đầu nhìn cánh tay bị Tư Ương nắm chặt. Hai tay cô cứng lại, bừng tỉnh ngộ, vội vàng buông tay ra.
"Xin lỗi liên trưởng, vừa nãy tôi đau quá, tuyệt đối không phải cố ý cấu anh."
Cô nói xong, âm thầm thở hắc ra.
"Cố chịu chút."
Bùi Đình Vũ hạ giọng nhắc nhở một câu, bắt đầu gỡ bẫy. Anh rất rõ, không muốn khiến Tư Ương bị thương lần hai thì phải dứt khoát mau chóng gỡ bẫy ra, tuyệt đối không thể thất bại.
Nhưng anh vừa đụng vào bẫy, Tư Ương liền bật thốt kêu đau từ trong kẽ răng.
"..."
Bùi Đình Vũ ngước mắt nhìn mặt cô, rất nhanh lại tập trung vào bẫy thú. Gân xanh trên mu bàn tay Bùi Đình Vũ nổi lên, bẫy thú dưới chân Tư Ương được mở ra từng chút một, cho tới khi hoàn toàn tháo khỏi chân của cô.
Anh không ngừng dồn sức, theo đó, bẫy thú vốn kẹp chặt cũng từng chút rút khỏi da thịt của Tư Ương. Tư Ương đau đến mức run rẩy hai tay, nhưng không rên la một tiếng nào nữa.
"Được rồi." Khi Bùi Đình Vũ ném bẫy thú sang một bên, miệng lại phát ra một tiếng kêu đau khe khẽ. Chẳng trách vừa nãy không la thành tiếng, thì ra là "chuyển dời đau đớn" rồi.
"Sao vậy? Đâm trúng anh rồi?"
Tư Ương run rẩy đứng dậy, tưởng anh bị răng sắt của bẫy thú làm bị thương.
Ống quần màu đen thấm máu, gần như không nhìn ra, nhưng quần giữ nhiệt màu trắng bên trong lại nhuộm lên lốm đốm vết máu. Sau khi xắn ống quần lên, cuối cùng cũng nhìn thấy vài vết máu đáng sợ trên cẳng chân trắng nõn của cô.
Bùi Đình Vũ nhíu chặt mày, Tư Ương có thể cảm nhận rõ bàn tay đang giữ lòng bàn chân cô siết chặt lại. Mấy vết thương vẫn đang ứa máu, Bùi Đình Vũ móc ra hai chiếc khăn tay màu xám trong túi áo cầm máu giúp cô.
Tư Ương đau đớn rụt chân lại, nhưng bị anh giữ chặt.
"Đây là hang cô đào?"
Bùi Đình Vũ hỏi.
Tư Ương: "..."
"Không thì ai?"
"Cô tuổi thỏ à, giỏi đào hang vậy?"
Bùi Đình Vũ mặc kệ cô, cẩn thận đặt Tư Ương ngồi gọn ở một góc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền