ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 96: Đặt Cược

"Tôi có thuốc..."

Tư Ương nói xong liền móc cồn, thuốc bột cầm máu, tiêu viêm và một cuộn băng gạc từ trong túi áo.

Bùi Đình Vũ cầm mu bàn chân lạnh ngắt của cô, vừa dùng cồn khử trùng vết thương cho cô vừa hỏi:

"Tại sao cậu ta lại nhắm vào cô?"

"Anh tưởng tôi muốn bị thương chắc? Không phải do thằng dại gái mất dạy Kiều Chấn Cương kia sao? Đêm hôm đặt bẫy trên đường tôi đi, đúng là bỉ ổi lại hiểm ác!"

Tư Ương chịu đựng cơn đau truyền tới từ miệng vết thương, hờ hững nói:

"Thì dại gái thôi."

Bùi Đình Vũ đang tập trung thoa thuốc, ngước mắt lên: "Gái?"

"Chính là em gái ngoan ngoãn lương thiện của Tần Lăng Tiêu, Tần Trinh Trinh đó."

Tư Ương nhìn anh thành thục xử lý vết thương cho cô, ngữ khí thản nhiên:

"Không thì sao?"

Bùi Đình Vũ vừa quấn băng gạc vừa hồi tưởng lại xung đột xảy ra giữa Tư Ương và Tần Trinh Trinh.

"Hai người này đã lén lút qua lại từ hồi cấp 3 rồi, Kiều Chấn Cương mê Tần Trinh Trinh như điếu đổ, ngay cả tiền đồ cũng có thể vứt bỏ, thậm chí không tiếc vì cô ta mà gây ra án mạng."

Bùi Đình Vũ tiếp tục thoa thuốc:

"Hai người họ đang hẹn hò?"

Nếu Kiều Chấn Cương và Tần Trinh Trinh là người yêu, anh ta muốn mạo hiểm ra mặt cho Tần Trinh Trinh là chuyện dễ hiểu.

Ánh mắt thâm sâu của Bùi Đình Vũ hơi hiếp lại:

"Với những thứ này, không bị thương một chút thì không hời đúng không?"

Tư Ương nghe xong liền nghẹn lời, một lúc lâu mới nuốt trôi.

"Đúng là si tình!"

Bùi Đình Vũ mỉa mai.

"Thế thì có thể như nào chứ? Tên ngốc đó đã định sẵn kết cục bi thảm."

"Anh ta sẽ không khai cô ta ra đâu, ít nhất tạm thời sẽ không."

Tư Ương nhếch khóe môi tái nhợt, đảo mắt hứng thú chọc chọc cánh tay của Bùi Đình Vũ.

"Liên trưởng, có muốn đánh cược không?"

Đôi mắt tối tăm của Bùi Đình Vũ chạm vào ánh mắt của cô:

"Cược cái gì?"

Bùi Đình Vũ nhếch môi thích thú:

"Cô muốn cược như thế nào?"

"Nếu tôi thắng, sau này liên trưởng giúp tôi chữa mắt cho tên mù Tần Lăng Tiêu kia, để anh ta nhận thức lại Tần Trinh Trinh."

Bùi Đình Vũ cong môi cười:

"Vậy nếu cô thua..."

"Kiều Chấn Cương cố ý gây thương tích tôi sẽ báo bên trên nghiêm túc xử lý, ít nhất cũng mười năm tù. Còn Tần Trinh Trinh, phải xem tình cảm cậu ta dành cho cô ta sâu đậm đến mức nào."

"Cược sau cùng Kiều Chấn Cương tuyệt đối không đơn giản chỉ ngồi tù."

Con ngươi sâu hút của Bùi Đình Vũ lộ vẻ nghi hoặc:

"Tại sao chắc chắn như vậy?"

Tư Ương tỏ ra thần bí:

"Anh có cược không?"

"Được..." Cánh môi gợi cảm của Bùi Đình Vũ ẩn chứa một tia cười nhạt, môi mỏng khẽ bật ra một chữ rất trầm.

"Tôi không thua được."

Tư Ương nói với giọng điệu chắc nịch:

"Nếu thật sự thua, vậy tôi sẽ ngoan ngoãn vào đoàn vũ trang, để anh quang minh chính đại giám sát tôi."

Nửa đêm canh ba, trai đơn gái chiếc, dáng vẻ này của họ quả thực có hơi không thỏa. Nhưng nhìn nét mặt lạnh lùng của Bùi Đình Vũ, chắc anh không nghĩ nhiều thế đâu?

Vậy cô nghĩ nhiều như vậy làm gì?

Quả nhiên chỉ có tư tưởng đen tối mới nhìn cái gì cũng đen tối.

Trong sáng một chút, trong sáng một chút!

Bùi Đình Vũ chỉ coi cô là lính của anh mà thôi.

Không khí tĩnh lặng chậm chậm trôi theo dòng thời gian, hai người thi thoảng chạm mắt nhau, nhưng lại nhanh chóng dời đi.

Khi lấy khăn tay xuống, do đắp lên miệng vết thương nên khi kéo xuống có hơi đau.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip