Chương 98: Bùi Đình Vũ, Tôi Sẽ Cứu Anh
Hiện giờ quả thực chân của Tư Ương đi đứng không tiện, mỗi khi đi một bước, vết thương sẽ ứa máu.
Sau khi dập tắt đống lửa, Bùi Đình Vũ đỡ Tư Ương ra ngoài căn cứ, anh đưa đèn pin cho cô cầm, đi lên một bước cúi người xuống.
"Lên đây, tôi cõng cô."
Cô không từ chối, cố gắng kiễng chân nhảy lên tấm lưng rắn chắc của anh.
Tư Ương dùng đèn pin soi đường phía trước Bùi Đình Vũ, hơi thở phả lên vành tai ửng đỏ của anh, khiến lòng anh ngứa ran.
"Bùi Đình Vũ, có phải tai của anh bị sốc lạnh không?"
Tư Ương nhất thời ngứa tay, không đợi đại não ngăn cản đã vươn tay chạm vào.
Cô cả kinh, vội rụt tay về. Tối nay có phải đầu óc không được tỉnh táo hay không, sao cứ làm mấy chuyện thiếu suy nghĩ?
Bước chân của Bùi Đình Vũ hơi khựng lại, như thể muốn nói lại thôi.
Bùi Đình Vũ rũ mắt nhìn chằm chằm gương mặt trắng nõn hiền hòa của cô, hầu kết chuyển động lên xuống, dịu giọng nói:
"Cô không cần tham gia huấn luyện nữa, tôi đưa cô về liên bộ, ngày mai đi kiểm tra vết thương ở chân."
Tư Ương cũng cảm thấy trai đơn gái chiếc ở đây một đêm cùng anh chắc chắn sẽ có ảnh hưởng không tốt, gật đầu đồng ý.
"Anh mặc áo choàng vào trước, kẻo bị cảm lạnh."
Cô nói xong liền định lấy áo xuống trả cho anh.
Bùi Đình Vũ rất nhanh, bắt lấy tay của cô, ngăn cản cô cởi áo xuống.
"Cô khoác đi, tôi mặc vào ngược lại hành động không tiện."
Tư Ương được hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay anh sưởi ấm, có hơi thoải mái: "Được."
Tư Ương được anh cõng lắc lư đi về phía trước, lưng anh rộng mà ấp áp, cô không chống nổi cơn buồn ngủ.
Tuy cả người đều dán lên lưng anh, nhưng cô vẫn gắng gượng mí mắt sắp híp lại, cầm chặt đèn pin.
Chỉ là đôi tay ngày càng rũ thấp, đèn pin sắp tuột khỏi tay cô, Bùi Đình Vũ nhanh tay lẹ mắt, giơ tay đón lấy.
"Bùi Đình Vũ... tôi sẽ cứu anh."
Tuy giọng nói của Tư Ương rất khẽ, nhưng lại dán sát bên tai anh, cho nên anh nghe rất rõ.
Cứu anh? Trong đôi mắt sâu hun hút của Bùi Đình Vũ xẹt qua một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh lại dịu dàng trở lại.
Nghe thấy hơi thở đều đều của cô, anh tiếp tục xuất phát.
Sau mấy phút, gương mặt tựa lên bả vai anh quay đầu đổi hướng, tiếp theo là tiếng nói mớ dịu dàng của cô.
Bùi Đình Vũ vững vàng đỡ lấy cú va của cô, trở tay giữ eo cô, kéo cô nhích lên, sau đó cẩn thận xuất phát.
"Ừm." Anh đáp.
Sự mềm mại sau lưng phủ kín lấy anh, cô ngủ rồi.
Khi tỉnh lại lần nữa, Tư Ương đã nằm trong phòng bệnh của đoàn bộ, tay đang truyền nước.
"Tư Ương, cậu tỉnh rồi, tốt quá."
Trương Hiểu Nga bưng chậu sứ đi vào lộ vẻ vui mừng.
"Bây giờ là lúc nào? Sao tôi tới đây được?"
Tư Ương vội hỏi.
"Bởi vì chân bị thương nên cậu sốt cao mãi không hạ, ngủ mười tiếng rồi, là liên trưởng Bùi giao cậu cho đoàn trưởng Tần, sau đó đoàn trưởng Tần đưa cậu tới đoàn bộ ngay trong đêm."
Trương Hiểu Nga nói xong, đột nhiên hạ thấp giọng, nói tiếp:
"Hình như hai người họ cãi nhau vì chuyện gì đó..."
Bùi Đình Vũ và Tần Lăng Tiêu cãi nhau?
Nóng, nóng quá.
Một hồi vùng vẫy đau khổ khiến toàn thân cô giống như bốc cháy, nóng hừng hực.
Não Tư Ương giống như sập nguồn, hoàn toàn không nhớ ra chuyện mình được Bùi Đình Vũ cõng về.
Cô xoa xoa cái đầu choáng váng, không biết mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền