Chương 97: Gọi Tên
Ngọn lửa đỏ hồng đốt cháy cành cây kêu lách tách, thi thoảng bắn ra vài tia lửa. Tư Ương đang được áo choàng của Bùi Đình Vũ quấn kín, ngồi bên đống lửa rụt cổ sưởi ấm.
Áo choàng của Bùi Đình Vũ không chỉ rất ấm áp mà còn ngập tràn mùi đàn hương trên người anh, thoang thoảng, cực kỳ an thần.
Ánh lửa nhảy nhót trong đồng tử màu nâu sẫm của cô, cô nhìn chằm chằm Bùi Đình Vũ đang đun nước.
Sau khi anh cởi chiếc áo choàng dày nặng ra, bên trong đang mặc áo len cổ tròn màu xám nhạt, khí chất sạch sẽ lại đoan chính, vẻ hung dữ sắc lạnh ngày thường cũng biến mất.
Anh bây giờ có thêm một nét thiếu niên.
Năm nay anh bao nhiêu tuổi? Trong đầu Tư Ương bỗng nhiên nảy ra một vấn đề vô cùng muốn biết.
Bùi Đình Vũ thêm ít củi vào trong đống lửa, nghe thấy lời cảm ơn chân thành của cô, trên mặt anh chẳng có biểu cảm dư thừa nào, chỉ nhàn nhạt ngước mắt lên.
"Liên trưởng Bùi, cảm ơn anh hôm nay lại giúp tôi."
Trả lời cô là sự im lặng ngắn ngủi, cô đang muốn đứng dậy đi xem thử, lại thấy người đã ra ngoài quay trở lại.
"Sau này không có người khác ở đây thì không cần gọi tôi là liên trưởng."
Anh nói rất hờ hững, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ nghiêm túc.
Tư Ương nhíu mày nhìn anh, tên chó này cười cái gì?
"Liên trưởng Bùi..."
Cô khẽ gọi.
"Rảnh quá cũng đừng dò la lung tung, trừ phi giới thiệu người yêu cho tôi."
Bùi Đình Vũ làm lơ cô, sau khi xác định đã thêm đủ củi vào đống lửa, anh liền đứng dậy cúi người đi ra khỏi cửa hang.
Tư Ương thấy anh không nói tiếng nào đã đi như vậy, không thèm nhìn cô lấy một cái, bây giờ bên ngoài âm hai mươi mấy độ, anh mặc ít như thế không cóng thành tượng băng mới lạ.
Cô sợ anh chết cóng bên ngoài.
"Bùi Đình Vũ! Anh đi đâu vậy?"
Tư Ương vội vàng gọi, có hơi tức giận.
Bùi Đình Vũ như thể không nghe thấy, đã ra đến bên ngoài rồi.
"Liên trưởng Bùi, tôi trả áo choàng cho anh."
Bùi Đình Vũ không quay đầu, chỉ tập trung đi ra ngoài. Do không gian cái hang này tù túng, anh cần phải cố gắng cúi đầu, cho nên đi không nhanh.
Trả lời cô là sự im lặng ngắn ngủi, cô đang muốn đứng dậy đi xem thử, lại thấy người đã ra ngoài quay trở lại.
Tư Ương nhìn sắc mặt có hơi u ám của anh, bỗng nhiên nghẹn họng bởi lời anh nói.
Lần này, trên mặt anh lộ rõ nụ cười đắc ý.
Bùi Đình Vũ quay lại trước mặt cô, hơi cúi người nói với cô:
"Nhớ lấy, lúc không có ai thì gọi tên tôi."
Tư Ương hơi sững sờ, lúc này mới phản ứng lại.
Nguyên nhân anh tức giận là cô không gọi tên anh à?
Tư Ương cũng không làm màu, dứt khoát thừa cơ hỏi:
"Liên trưởng Bùi năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Từ khi nào mà tuổi tác của đàn ông cũng là bí mật?"
Tư Ương ngước mắt lườm anh một cái.
"Lớn hơn năm ngoái một tuổi."
Bùi Đình Vũ đáp ngay.
Tư Ương bỗng dưng nhớ tới lúc bị anh "thẩm vấn" trước đây, cô từng nói với họ mùa đông tay chân của cô sẽ rất lạnh.
"Đưa tay cho tôi."
Giọng nói trầm thấp của Bùi Đình Vũ vang lên.
Tư Ương hồi thần lại, não vẫn chưa kịp suy nghĩ, nhưng tay đã đưa ra một cách tự nhiên.
Bùi Đình Vũ nắm hờ đầu ngón tay của cô, chân mày lại nhíu lại.
"Xem ra lời cô nói lúc trước cũng không phải toàn là bịa đặt, đã ủ đến thế này rồi mà tay vẫn lạnh như vậy."
Tư Ương cảm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền