Chương 349: Cảnh đêm Di Hoà Viên (2)
Diệp Uẩn Niên:
"Đây là quà của em, em xem có thích không?"
Nói xong, anh lấy ra một cái hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo.
Ô Đào:
"Đây là anh mua từ nước Đức sao?"
Diệp Uẩn Niên:
"Ừ, anh không biết em thích cái gì, nên tùy tiện chọn một ít, cái khác em có thể tặng cho người trong nhà của em, cái này cho em."
Ô Đào liền lấy lại đây, mở ra, sau khi mở ra đập vào mắt lại là tràn ngập sự xa hoa, đó thế nhưng là lắc tay làm từ hoa lụa vàng, sợi dây tinh xảo tuyệt đẹp, từng tầng từng tầng đều lộng lẫy bắt mắt, trên vòng tay còn điểm xuyết một viên đá ngọc bích rực rỡ lung linh, tinh xảo quý phái.
Thật ra cô không có hứng thú gì với châu báu trang sức, nhưng mà sau khi nhìn thấy nó thì lại vô cùng yêu thích, là cái loại thích đến trong lòng nở rộ.
Diệp Uẩn Niên yên lặng nhìn cô:
"Anh mang nó cho em nhé?"
Cô giương mắt, nhìn thấy trong con mắt nâu của anh giống như đang bốc cháy, thật ra trên má của anh cũng rất hồng, hồng đến giống như là được đánh một lớp má hồng.
Cô gật đầu: "Dạ được."
Diệp Uẩn Niên cúi đầu nhìn về phía cô:
"Ô Đào, mặt em thật là đỏ."
Ô Đào cũng không dám nhìn anh, thấp giọng nói:
"Vậy sao, vậy chắc là rượu ngấm rồi đó."
Diệp Uẩn Niên:
"Rượu ngấm sao?"
Ô Đào bắt đầu nói năng lung tung: "Có chút."
Âm thanh của Diệp Uẩn Niên nghẹn ngoài, mang theo một tia cảm giác căng chặt:
"Nhưng mà anh thích em như vậy, sẽ làm cho anh muốn cắn một ngụm."
Vừa rồi cảm thấy mãnh liệt xấu hổ cùng thẹn thùng kích thích, rồi hiện tại lại đến gần thân mật như thế, làm thân thể của cô giống như là chịu đựng sắp tới cực hạn rồi, thậm chí cô còn run nhè nhẹ.
Dù sao cũng đã không còn nhỏ nữa rồi, đều là người trưởng thành, không phải là thiếu niên còn đơn thuần như ngày xưa nữa rồi, cô cũng biết một vài chuyện, lúc này, giống như là sẽ xảy ra cái gì đó, nhưng tất cả đều là không biết, tất cả đều là xa lạ, cô không biết, chỉ là thấp thỏm cùng chờ mong, cũng có chút sợ hãi.
Thân thể của anh đã hơi hơi cúi xuống, khoảng cách của anh vô cùng gần cô, hơi thở liền quanh quẩn ở phía trên cô, cái này làm cho trái tim của cô đập nhanh lên, làm mặt cô hồng tai cũng đỏ lên, khiến cô cảm thấy thân thể của mình như muốn nổ mạnh.
Chỉ là, trong lúc nó ở ngay trước mặt, Diệp Uẩn Niên lại rút lui.
Cô ngơ ngẩn mà nhìn anh, không thể nói ra là cảm giác gì, nhẹ nhàng thở ra, mất mát, hay là nghi hoặc, cô không hiểu, cô thậm chí còn chưa có phản ứng lại được, không rõ tại sao anh lại như vậy.
Con ngươi của Diệp Uẩn Niên đen như mực nhìn cô chăm chú, cô khẽ nhếch môi, nhìn ngây thơ mờ mịt, thế nhưng lại có chút ngu đần.
Ô Đào muốn khóc, quay mặt qua chỗ khác:
"Cũng không có... Chính là quá mức chú ý, chúng ta không cần phải phô trương như vậy."
Diệp Uẩn Niên:
"Nhưng mà anh muốn cho em cái tốt nhất, cũng muốn cho mọi người đều biết, em cũng có những điều tốt nhất."
Ô Đào nghe xong thì ngẩn người ra, đột nhiên cảm thấy anh chính là như vậy, giống như rất nhiều năm trước, anh tặng cho cô chiếc đồng hồ kia, thật ra cái đồng hồ kia đối với cô mà nói thì quá mức đắt đỏ, căn bản cô không dám nhận, nhưng mà anh vẫn như cũ lén lút chuẩn bị cho cô, bởi vì anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền