ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 350. Ngủ rồi (1)

Chương 350: Ngủ rồi (1)

Ánh trăng như đổ xuống, ở trong hẻm của yên tĩnh không một tiếng động, hai người nắm tay nhau, không chút tiết động mà đi ở dưới hàng ngói xám, bức tường xám.

Diệp Uẩn Niên thấp giọng nói:

"Hiện tại có rất nhiều nhà cũ đều thành đại tạp viện(*), nhà ở giống như ở bên em thật ra là hiếm khi thấy được."

(*) Đại tạp viện: Khu phúc hợp có nhiều gia đình sống chung.

Ô Đào:

"Dạ, mua từ mấy năm trước, khi đó vẫn còn rất rẻ, cũng chỉ một vạn khối, xem như là nhặt của hời, hiện tại khẳng định là đã đắt hơn rất nhiều."

Nơi này vẫn còn giữ lại bộ dáng cũ, điêu khắc cổ xưa mà lại tinh mỹ, mái hiên bay cao cùng đấu củng(*) cong cong đều còn giữ lại.

(*) Đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu.

Diệp Uẩn Niên:

"Em không thích ở nhà lầu, mà càng thích cái sân này hơn phải không?"

Ô Đào:

"Thật ra cũng tiện, cơ sở vật chất ở trong sân cũ này gần như là chưa có đầy đủ, nhà lầu đều nói là dùng nước điện và gas càng tiện lợi hơn, nhưng mà em vẫn cảm thấy như vậy cũng có cá tính, chỉ là bởi vì người nhà đều ở trong cùng một cái ngõ nhỏ này, không tính quá xa, ở như vậy càng thuận tiện hơn."

Diệp Uẩn Niên:

"Vậy sau này thì sao?"

Ô Đào nghe, hiểu rõ ý tứ của anh, cô cúi đầu, nhìn lá khô dưới chân vừa đúng lúc bị cô dẫm lên, nghe thấy một tiếng rào rạt nhỏ bé, thấp giọng nói:

"Về sau cũng có thể ở nhà lầu mà."

Diệp Uẩn Niên:

"Thật ra anh như thế nào cũng đều được."

Ô Đào nhấp môi cười, rõ ràng là gió thu thấm lạnh, nhưng trên mặt cô vẫn là nóng lên.

Cứ nói như vậy thì đã đi tới trước cửa nhà cô.

Anh nhìn cửa lớn nhà cô:

"Trời không còn sớm nữa, em vào trong nhà đi."

Ô Đào không hé răng.

Diệp Uẩn Niên:

"Ngày mai anh còn phải đi đến học viện khoa học Trung Quốc một chuyến, lại đi công ty một chuyến, nhưng mà đến giờ tan làm chắc là có thời gian, đến lúc đó anh đi đón em, chúng ta cùng nhau đi ăn tối."

Ô Đào: "Dạ được."

Diệp Uẩn Niên:

"Anh đi đây."

Ô Đào ngẩng đầu, nhìn về phía Diệp Uẩn Niên, áo sơ mi trắng cổ phẳng phiu, trải dọc đến chiếc cổ thon dài của anh, môi mỏng nhợt nhạt mím lại, trên khuôn mặt được chạm khắc cẩn thận giống như nổi lên một tầng đỏ ửng mờ mờ. Con ngươi đen như mực đang yên tĩnh mà nhìn cô, cư xử nhìn thì rất ngoan, nhưng lại ẩn ẩn có điều chờ mong.

Ánh mắt của Ô Đào nhìn về phương xa, đấu củng mái cong ở dưới ánh trăng màu bạc tạo thành một bóng đen, côn trùng trong khe nứt của tường kêu vang trầm thấp bên tai, mọi người trong ngõ nhỏ giống như đều đã đi nghỉ ngơi, giờ khắc này trong trời đất chỉ còn lại tiếng hít thở nhàn nhạt của anh.

Cuối cùng cô thấp giọng nói:

"Ngày mai anh còn phải đi làm, muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi có đúng không?"

Biểu cảm của Diệp Uẩn Niên dừng một chút:

"... Cũng không phải."

Ô Đào:

"Vậy là anh đang nói dối sao?"

Âm thanh của Diệp Uẩn Niên đè ép đến rất thấp, âm cuối mang theo vài phần nghẹn ngào:

"Anh có thể không đi sao?"

Ô Đào:

"Hình như không thể."

Diệp Uẩn Niên:

"Vậy thì anh ——"

Ô Đào:

"Anh lại hôn em một chút đi."

Diệp Uẩn Niên nhìn nhìn ngõ nhỏ, đầu hẻm đèn đường phát

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip