ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 386: Trong Xe (4)

Mắt Diệp Uẩn Niên nhìn cây trụi lủi ngoài cửa sổ:

"Lúc em đi Hong Kong, còn chưa lạnh như vậy, đảo mắt cảm giác đã là mùa đông."

Ô Đào:

"Đúng, cho nên lúc em ở Hong Kong đã mua mấy bộ quần áo, còn khá xinh đẹp, em phát hiện quần áo Hong Kong quả thật đẹp hơn đại lục, rất nhiều nơi đại lục không bán, nơi đó cũng có, lại nói, cũng không trách được người ta cảm thấy chúng ta là người chú ở nông thôn."

Diệp Uẩn Niên nghe xong, tùy ý hỏi cô một ít việc ở Hong Kong, Ô Đào cũng phải trả lời.

Đột nhiên, Diệp Uẩn Niên mở mồm nói:

"Nhạc Linh kia có phải vẫn luôn bàn bạc chuyện ở nhà máy cùng em?"

Ô Đào hơi có chút ngoài ý muốn: "Đúng vậy."

Diệp Uẩn Niên nhướng mày:

"Anh ta rất quan tâm tới chuyện này."

Ô Đào nhìn qua, bên ngoài có xe gặp thoáng qua, đèn flash bật quá mức, vừa đủ để cô bắt gặp một tia lạnh lẽo ở đáy mắt anh.

Cô bất động thanh sắc:

"Uẩn Niên, sao vậy, anh muốn làm gì sao?"

Diệp Uẩn Niên hỏi lại:

"Vì sao em cho rằng anh muốn làm gì đó?"

Ô Đào nghiêng đầu đánh giá anh, anh lạnh lùng vô cùng.

Ô Đào nũng nịu nói:

"Uẩn Niên, đó là việc hợp tác của em, em rất coi trọng chuyện này, anh thông minh như vậy, hẳn là có thể hiểu rõ, nếu em cùng anh ta có thể có cái gì, em sẽ không nhắc tới chuyện này với anh, cho nên nếu anh có cảm xúc gì, em hy vọng anh nói cho em, mà không phải ——"

Diệp Uẩn Niên nghiêng đầu, nhìn qua:

"Mà không phải cái gì? Em cho rằng anh sẽ làm cái gì?"

Ô Đào thở dài:

"Uẩn Niên , em không có ý gì khác..."

Diệp Uẩn Niên nhấp môi, không nói lời nào.

Ô Đào:

"Anh dừng xe lại."

Diệp Uẩn Niên vẫn không nói chuyện, có điều anh dừng xe.

Ô Đào thò lại gần, ôm lấy anh:

"Uẩn Niên, anh cảm thấy ngoại trừ anh, em còn có thể có ý gì với ai? Em có anh rồi, những người đàn ông trên đời này, em còn có thể coi trọng họ sao?"

Chỉ một câu như vậy, cô rõ ràng có cảm giác cảm xúc vốn dĩ căng chặt của người đàn ông trong nháy mắt hoá mềm.

Anh liếc cô một cái:

"Em chỉ đang dụ dỗ anh thôi."

Ô Đào:

"Sao em phải nói dối anh?"

Diệp Uẩn Niên:

"Nếu muốn dỗ, phải dụng tâm một chút ."

Ô Đào buồn cười, cũng có chút bất đắc dĩ:

"Xin hỏi Diệp tiên sinh yêu cầu em phải dỗ như thế nào?"

Con ngươi Diệp Uẩn Niên đen như mực chăm chú nhìn cô, thấp giọng nói:

"Anh muốn Ô Đào hôn anh."

Ô Đào vừa buồn cười vừa tức giận:

"Ở bên ngoài mà, về nhà trước đã!"

Diệp Uẩn Niên:

"Anh muốn em bây giờ phải hôn anh."

Anh nhìn qua rất quật cường, Ô Đào thật sự không còn cách nào, đành phải thò lại gần, hôn như chuồn chuồn lướt nước lên cằm anh: "Được."

Ngay sau đó, Diệp Uẩn Niên hơi hơi ghé lại, thấp giọng nói:

"Anh muốn hôn em."

Ô Đào đột nhiên muốn cười, vào lúc muốn cười, lại cảm thấy trên mặt nóng lên.

Diệp Uẩn Niên cầm tay cô, cô cũng thuận thế ngã xuống lòng ngực anh.

Áo khoác là chất liệu len, phẳng phiu, dựa vào không thoải mái, cô khẽ nhúc nhích, muốn né tránh.

Anh ý thức được điều đó, cởi áo khoác ra ôm lấy cô, để cô dán vào chiếc áo len nhung của anh, cái đó mềm mại.

Động tác của anh ôn nhu, ôn nhu như nước, nhưng dường như từ trong một khoảnh khắc nào đó, như có một cơ chế nào đó được mở ra, động tác của anh đột nhiên trở nên vội

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip