Chương 387: Tôi Có Thể Làm Gì Vì Mảnh Đất Này? (1)
Lần này trở về, Ô Đào đã dành chút thời gian qua nhà anh trai. Lúc trước, mẹ đã làm xong cơm nước, đồ ăn nóng hôi hổi, tiểu Ô ô vừa nhìn thấy cô rất vui vẻ, nhanh chân chạy đến cười gọi cô.
Cô cúi người bế cô bé lên thì phát hiện nặng trĩu:
"Hình như con bé nặng hơn rồi."
Xe chậm rãi rời đi, Ô Đào dựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, khôi phục tâm trạng.
Diệp Uẩn Niên đột nhiên nói:
"Anh phát hiện một vấn đề."
Ô Đào: "Cái gì?"
Diệp Uẩn Niên có hơi buồn nói:
"Vừa rồi quá nóng nảy, anh quên dùng áo mưa chúng ta mua."
Ô Đào vừa nghe, nghĩ lại tình cảnh vừa rồi, lập tức nhíu mày:
"Thế phải làm sao bây giờ?"
Diệp Uẩn Niên:
"Có điều cũng không quan trọng lắm, chờ sau khi về nhà ——"
Ô Đào: "Hả?"
Diệp Uẩn Niên:
"Chờ sau khi về nhà, chúng ta nhớ dùng là được. Anh đã tính cả rồi, nhất định sẽ dùng hết, trước tiên sẽ dùng của Đức."
Ô Đào sững sờ nửa ngày, mới mơ hồ nhìn về phía Diệp Uẩn Niên.
Anh nghĩ vì sao phải dùng áo mưa??
Trước đó, khi còn trên xe, Diệp Uẩn Niên mở miệng, âm thanh như bốc ra lửa:
"Ô Đào, anh muốn em đã một tháng rồi."
Trong đầu Ô Đào chỉ có hỗn độn, vừa xấu hổ lại vừa tức giận.
Ô Đào hoàn toàn không để ý phản ứng anh, quay mặt đi chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Diệp Uẩn Niên cúi đầu lau sạch. Anh làm việc rất cẩn thận, lau cực kỳ nghiêm túc, ngay cả trên quần áo cô có một ít vết bẩn đều lau thật sạch. Có điều là hình như bị hỏng khóa kéo rồi, anh cởi áo khoác ra, che cho cô.
Ô Đào chớp mắt, đột nhiên muốn khóc.
Diệp Uẩn Niên quan sát dáng vẻ của cô:
"Em không thích phải không?"
Ô Đào quay mặt đi chỗ khác, cắn môi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống:
"Anh thật quá đáng!"
Diệp Uẩn Niên ôm lấy cô, cúi đầu hắn lên nước mắt cô:
"Xin lỗi, vừa rồi anh không nhịn được."
Ô Đào:
"Anh ăn dấm bậy, anh không thể hiểu được!"
Diệp Uẩn Niên cũng không giải thích, chỉ ôm cô.
Ô Đào tức giận đấm anh:
"Lỡ người ta nhìn thấy thì phải làm sao, mất mặt quá đi mất!"
Diệp Uẩn Niên để mặc cho cô đánh.
Ô Đào nhìn anh giống như một con cún lớn làm chuyện gì sai. Không hiểu vì sao cơn giận đã vơi đi một nửa nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ, sao anh lại có thể như vậy!
Diệp Uẩn Niên thấp giọng giải thích:
"Chiếc xe này cách âm rất tốt, từ bên ngoài nhất định không nhìn thấy, hơn nữa từ tính năng góc độ mà nói chiếc xe này cũng sẽ không vì động tác của anh mà sinh ra chấn động khiến người ta phát hiện ra."
Ô Đào vừa nghe, ngẩn người:
"Có phải anh đã ủ mưu từ sớm không? Anh cố ý có phải không? Chẳng trách, chẳng trách——"
Nhất thời không nói được gì, thảo nào hôm nay anh lại lái chiếc xe này!
Diệp Uẩn Niên vô tội nhìn cô:
"Anh cho rằng như vậy em sẽ thích."
Ô Đào mặt đỏ, cắn răng:
"Quả nhiên là anh ở bên ngoài học hư, em mới không thích đâu!"
Diệp Uẩn Niên im lặng.
Ô Đào đang cảm thấy xấu hổ, hầm hừ nói:
"Sau này không được phép như vậy nữa! Đã biết chưa?"
Diệp Uẩn Niên:
"Anh biết rồi, sẽ không như vậy nữa."
Ô Đào hít sâu một hơi, quay mặt đi chỗ khác, hoàn toàn không muốn nhìn anh.
Nguyên nhân sự việc bắt đầu từ trước đó, hô hấp Diệp Uẩn Niên hơi khẩn trương, ngón tay thon dài hữu lực của anh ấn sau eo cô, cúi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền