Chương 439: Đại Kết Cục (9)
Một cơn sóng mãnh liệt ập đến, tiếng ầm ầm vang lên bên tai, trong tiếng vang ầm ầm đó, Ô Đào lặng lẽ nhìn Diệp Uẩn Niên, thiếu niên này đã vượt qua quãng thời gian mười hai năm dài đằng đẵng, cuối cùng lại chọn trở về bên cạnh cô.
Ô Đào ngẩng đầu lên nhìn anh, đã bao năm trôi qua rồi nhưng thời gian vẫn ưu đãi anh như vậy, xa cách đã nhiều năm mà anh vẫn là chàng trai mặc áo sơ mi trắng nhẹ nhàng thoải mái trong lòng cô.
Cô kiễng chân hôn lên chiếc cằm của anh đầy tôn kính trong làn gió biển mang theo vị mặn:
"Uẩn Niên, trong cuộc đời này, có những chuyện chỉ cần nghĩ tới thôi đã khiến em muốn khóc vì cảm thấy bản thân mình thật may mắn rồi đó."
"Nếu không nhờ những chuyện may mắn này, e là em sẽ không bao giờ có thể đi đến ngày hôm nay, nhưng trong tất cả những chuyện đó, gặp được anh chính là điều khiến em cảm thấy biết ơn nhất."
Cô không biết cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu như không có Diệp Uẩn Niên.
Cô là một sinh linh đang giãy giụa trên thế giới này, vì một cơ hội tình cờ, cô mới bước chân vào con đường trải đầy sắc hoa rực rỡ này, và bước vào thế giới của anh, vì thế mới có thể nhìn thấy một chùm ánh sáng đến với cô từ thế giới này.
Mười hai năm về trước, ở vườn Di Hoà, một phần cuộc sống tươi mới của cô đã héo tàn cùng với nó.
Mãi cho đến ngày anh trở về, cơ thể của cô mới sống lại một phần nào đó.
Ô Đào bất ngờ ôm lấy anh, kiễng chân lên và hôn anh một cái, hôn anh theo cái cách gần gũi và ấm áp nhất mà cô biết.
Diệp Uẩn Niên cúi đầu nhìn cô, lúc này, đôi mắt của cô đã ngấn nước, đôi môi xinh xắn, mái tóc rối bời trong làn gió biển càng làm tăng thêm vẻ phong tình của cô.
Anh đột ngột cúi đầu xuống, hôn đáp lại cô.
Anh đã học được cách hôn, nên không còn cứng nhắc như ban đầu nữa.
Anh chính là như vậy, bất kể là gì, chỉ cần anh chăm chỉ học tập thì nhất định sẽ học được rất nhanh.
Sau nụ hôn, Diệp Uẩn Niên trịnh trọng lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Sau khi Ô Đào nhận lấy, nhìn thấy logo con đom đóm được khắc ở mặt trong của chiếc nhẫn, nó giống y hệt với logo của công ty bọn họ, và cũng giống với logo của trò chơi nhỏ kia, lúc này cô mới chợt hiểu ra mọi thứ.
Cô lặng lẽ chăm chú nhìn anh, khóe mắt hơi ươn ướt, cười nói:
"Trong thư anh từng nói muốn tặng quà đặc biệt cho em, là cái này sao?"
Cô đã đọc thuộc lòng gần như tất cả các bức thư của anh, và đã đoán không biết bao nhiêu lần món quà mà anh muốn nói tới đó là cái gì.
Chỉ là trong mười hai năm xa cách ấy, anh chưa từng một lần nói ra, cho nên cô cũng không dám đoán bừa mà thôi.
Diệp Uẩn Niên trịnh trọng nói: "Đúng vậy."
Ô Đào:
"Hóa ra chưa từng có vợ sắp cưới gì đó."
Gió biển thổi bay mái tóc của hai người, ánh nắng chiếu vào mái tóc mềm mại thành một màu vàng nhạt, Diệp Uẩn Niên nắm lấy tay Ô Đào:
"Đúng vậy, chỉ có em, em đã hứa sẽ làm vợ của anh rồi mà."
Bởi vì đã hứa với anh, cho nên trong lòng của anh, cô chính là vợ sắp cưới của mình, anh đã cất kỹ cặp nhẫn này, và đơn độc gìn giữ lời hứa của bọn họ ở một nơi sâu thẳm nào đó trong trái tim ấm áp của anh.
Anh nhẹ nhàng hôn lên trán
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền