Chương 440: Ngoại Truyện Về Xã Hội Học Tính Toán (1)
Diệp Uẩn Niên bước xuống xe, anh nhìn về phía người đàn ông đang đứng chờ ở đó. Anh lạnh lùng nói:
"Có việc gì thì mau nói nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian cho mấy loại việc như thế này đâu."
Nói xong, anh cúi xuống liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Khoảng hai mươi phút nữa là anh phải chuẩn bị qua đón Ô Đào rồi. Ô Đào đang mang thai, lại còn hay bị nghén, sáng nay cô còn nôn ra một chút, làm anh không thể nào yên tâm cho nổi.
Lạc Tái Lâu cười cười, nói:
"Không phải chính anh mới là người tới tìm tôi hay sao? Sao bây giờ lại đột nhiên biến thành tôi tìm đến anh để nịnh bợ rồi thế này?"
Diệp Uẩn Niên vẫn giữ nguyên phong thái lạnh lùng, không nhanh không chậm đáp lại:
"Lạc Tái Lâu, cậu cứ như thế này lại làm tôi nhớ tới một câu nói của Ô Đào khi cô ấy từng nói về người khác đấy. Cậu có biết là cô ấy đã từng nói gì hay không? Cô ấy nói rằng bọn họ chẳng qua chỉ là những người quá ngông cuồng và bất tài vô dụng mà thôi."
Lạc Tái Lâu nghe vậy liền cười nhạo:
"Đúng rồi, là tôi bất tài, tôi không giống như anh, biết đi làm nũng với phụ nữ, biết đi kể khổ với người khác. Chẳng phải việc đầu tiên anh làm sau khi trở về nước đó chính là giả vờ đáng thương để tiếp cận với Ô Đào hay sao, tôi làm sao mà có thể so sánh với anh được! À đúng rồi đúng rồi, anh còn có thể bày mưu tính kế nữa với người khác nữa cơ mà, làm chuyện gì cũng tính toán đủ đường hết đấy nhỉ!"
Âm giọng của Diệp Uẩn Niên lần này còn trầm và lạnh hơn nữa:
"Cậu đang muốn uy hiếp tôi đấy à? Mà cũng đúng thôi, cậu đã bị ép đến bước đường này rồi mà nhỉ, cậu đến cuối cùng thì cũng chỉ có thể nói lời đe dọa với tôi mà thôi, mãi mãi cũng không thể làm được gì hơn thế nữa."
Nghe được những lời khiêu khích này của anh, Lạc Tái Lâu thiếu chút nữa là đã nhảy dựng lên. May mà vẫn còn giữ lại được tia lý trí cuối cùng, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói:
"Diệp Uẩn Niên, cái thằng khốn nạn chó chết này, mày cho rằng tao không biết chuyện Hà Tú Diều tại sao lại đột nhiên xuất hiện ngay trong quán karaoke ngày hôm đó hay sao, mày nghĩ tao không biết cái gì hết à! Mày chơi tao, mày vậy mà lại chơi tao, là mày cố ý chỉnh tao có đúng không! Còn không biết xấu hổ mà nói tao đe dọa mày?"
Diệp Uẩn Niên lạnh lùng nhìn anh ta:
"Vốn dĩ loại chuyện này của cậu không liên quan gì đến tôi cả, tôi suy cho cùng thì cũng chỉ là một then chốt không đáng quan tâm đến mà thôi. Tôi đã cố gắng tạo ra một cơ hội tốt đẹp hơn cho cậu, nhưng cuối cùng cậu lại chọn bước vào con đường nào, lại lựa chọn làm ra những loại chuyện gì, đều là do cậu quyết định cả thôi, chẳng có gì là liên quan đến tôi cả."
Giọng nói của anh không chút gợn sóng:
"Thuốc đó không phải tôi chuẩn bị, người phụ nữ đó cũng chính là do cậu tự chọn lấy, phòng hát vũ trường kia cũng chính cậu là người bước chân vào, thậm chí ——"
Anh rũ mắt xuống, hàng lông mi dày rậm rạp làm cho anh trông đặc biệt lạnh lùng xa cách, như thể vượt ra khỏi sự tồn tại của thế giới này. Anh chậm rãi nói:
"Dù vậy, nhưng đến cuối cùng cậu vẫn còn cơ hội để thay đổi mọi chuyện mà, không phải sao?"
Lạc Tái Lâu dùng ánh mắt khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền