Chương 62: 《 Công chúa Bạch Tuyết 》(2)
Diệp Uẩn Niên vừa nói:
"Sau này có thời gian em cứ tới nhà của anh, anh sẽ dạy cho em đọc chữ."
Ô Đào gật đầu:
"Được! Vậy anh chính là thầy giáo của em!"
Diệp Uẩn Niên: "Thầy giáo?"
Ô Đào:
"Đúng vậy, anh dạy cho em biết chữ, anh không phải là thầy giáo của em sao?"
Diệp Uẩn Niên liền cười.
Cậu cũng không phải là một cậu nhóc thích cười, ngày thường luôn giống một người lớn, sắc mặt luôn là bình tĩnh... Đây có lẽ là do cậu lúc còn nhỏ đã đọc quá nhiều sách mà ra, đương nhiên cũng có thể là do trong nhà cậu chỉ có cậu cùng với ông nội của mình mà ra.
Bây giờ cậu lại cười, nụ cười rộ lên trong ánh mắt lóe sáng.
Cậu cười mà nhìn bé nói:
"Anh là thầy giáo, em là học sinh, hiện giờ anh dạy cho em học."
Ô Đào cũng cười thành tiếng nói: "Vâng!"
Diệp Uẩn Niên lại cùng Ô Đào lần nữa đọc câu chuyện 'Công chúa Bạch Tuyết', sau đó dẫn theo bé đến tủ sách lấy quyển sách khác, có sách là ngoại văn, cậu nói ông nội của cậu sẽ đọc vài quyển sách ở các nước khác nhau, còn cậu chỉ biết tiếng Anh cùng tiếng Pháp thôi.
"Khi anh còn nhỏ, nhà của anh sẽ có khách là người ngoại quốc, anh lúc đó mà học được."
Ô Đào tò mò, hỏi chuyện người nước ngoài mà Diệp Uẩn Niên nhắc tới, Diệp Uẩn Niên nói rất nhiều, nói bọn họ trông như thế nào, nói bọn họ ăn cơm Tây, còn nói trước đây nhà của bọn họ có người đầu bếp làm cơm Tây, ăn vào rất ngon.
Có điều sau đó thì đầu bếp kia rời đi, đến là đầu bếp cho nhà của một vị lãnh đạo lớn.
Mọi chuyện này đối với Ô Đào thật sự là quá xa xôi, bé nhịn không được mà hỏi:
"Sau đó thì sao?"
Diệp Uẩn Niên:
"Ông nội của anh nói, anh ta hiện giờ là cán bộ quốc gia, anh nhớ rõ lúc anh năm tuổi, anh ta còn tới thăm nhà anh, mặc trên người áo kiểu Tôn Trung Sơn, thật khí phái, có điều mấy năm nay thì không thấy tới."
Ô Đào nghe, mơ hồ mà hiểu ra, mấy năm nay tình thế thay đổi, cho nên vị cán bộ đầu bếp kia không tới.
Diệp Uẩn Niên còn dẫn Ô Đào đi xem mô hình khi còn nhỏ của cậu, cùng với những phát minh cậu từng làm, cậu nói lúc cậu đọc sách mà nghĩ ra, nghĩ đem đem bàn chải đồng đặt lên bình thuốc mà xoay quanh.
"Như vậy là có thể cọ xát mà phát ra điện, có thể làm bóng đèn đốt sáng lên."
Cậu nói như vậy.
"Thật vậy chăng?"
Ô Đào ngạc nhiên, bé trước tới nay không nghĩ bản thân còn có thể phát điện!
"Lẽ ra là có thể, có điều anh thất bại."
Diệp Uẩn Niên nhắc tới chuyện này, mặt mày có chút uể oải.
"Có thể thử lại."
Ô Đào an ủi Diệp Uẩn Niên:
"Có lẽ là có một số việc chúng ta còn chưa nhận ra, cố gắng học tập, thử nhiều lần lại chắc chắn sẽ thành công!"
"Anh cũng cảm thấy như vậy."
Diệp Uẩn Niên lại đem một cái 'phát minh' khác của mình cho Ô Đào xem, tất cả đều là sản phẩm thất bại, nhưng đối với Ô Đào mà nói, thì nó vẫn rất thú vị.
Những cậu nhóc trong khu của bé, cũng sẽ đem pin tiểu cùng bóng đèn làm thành một cái đèn pin nhỏ, có điều cũng không có ý nghĩa gì, chỉ là tùy tiện mà làm, ngoại trừ cái đó, những cậu nhóc còn hứng thú với bắt bồ câu, đánh bóng bàn, quay dụ.
Bé cảm thấy Diệp Uẩn Niên cùng với những cậu nhóc đó không giống nhau, ngay cả sở thích của cậu cũng mang mùi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền