ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 63. 《 Công chúa Bạch Tuyết 》(3)

Chương 63: 《 Công chúa Bạch Tuyết 》(3)

Vốn dĩ rời khỏi nhà của Diệp Uẩn Niên thời gian vẫn còn sớm, Ô Đào có thể tiếp tục đi nhặt lõi than, có điều bé thật sự quý trọng quyển sách 'Công chúa Bạch Tuyết' kia, nếu mang theo 'Công chúa Bạch Tuyết' đi nhặt lõi than, bé cảm thấy bản thân đối với quyển sách có vẻ kinh nhờn.

Bé mang sọt tre trên lưng, vội vàng trở về nhà, đem sách lấy ra, mở giấy bọc bên ngoài ra, trịnh trọng mà đặt lên lên bàn, sau đó mở ra tự đọc vài trang.

Lúc đọc, trong đầu bé liền nhớ lại bộ dạng lúc nãy của Diệp Uẩn Niên, còn có âm thanh của Diệp Uẩn Niên.

Bé cảm thấy Diệp Uẩn Niên chính là công chúa Bạch Tuyết mỹ lệ, sống trong một lâu đài mỹ lệ, là câu chuyện xưa làm động lòng người.

Nơi bọn họ ở cũng không tính là quá xa, đi đường nhanh một chút là tới, có điều cuộc sống của bọn họ quá khác biệt, Diệp Uẩn Niên biết mọi thứ, thứ mà cậu biết bé vĩnh viễn không cách nào chạm đến.

Bé lại nghĩ tới Vương Á Tương, bé nghĩ, Vương Á Tương cùng Diệp Uẩn Niên chắc là giống nhau, bọn họ đều có đôi tay trắng nõn, còn dùng lá hương mà rửa tay, sau khi rửa xong còn bôi dưỡng ẩm lên, mang bao tay, vĩnh viễn sẽ không bị nứt nẻ do trời rét.

Miên man suy nghĩ đọc sách một lúc, bé lại lấy ra lõi than mà thử viết chữ lên trên đá, bé bây giờ đã biết viết một ít quy tắc viết đơn giản, trên trước dưới sau, phải trước trái sau.

Bây giờ bé đã viết được mấy ngày, cảm thấy bản thân không còn vụng về như trước nữa, chữ viết ra cũng xem như ngay ngắn.

Sau khi viết xong, bé tự mình nhìn lại một hồi, có chút đắc chí, cảm thấy bản thân cũng sẽ viết tốt hơn nữa.

Đang viết, Huân Tử tới. Huân Tử liếc mắt thấy quyển sách 'Công chúa Bạch Tuyết' kia, anh ta kinh ngạc mà đi tới, sau đó cầm lên. Ô Đào kinh hãi chạy tới, nhanh chóng ngăn anh ta lại.

Huân Tử thấy Ô Đào phản ứng dữ dội như vậy có chút kinh ngạc.

Ô Đào vội giải thích:

"Anh trước tiên rửa tay đi, đừng làm sách bẩn."

Huẩn Tử nghĩ cũng thấy đúng, có điều vẫn là liếc nhìn Ô Đào:

"Ô Đào, đó là sách gì vậy?"

Ô Đào:

"Em mượn của người khác, dùng để nhận mặt chữ, gọi là công chúa Bạch Tuyết."

Huân Tử buồn bực, nghĩ nghĩ một lúc:

"Công chúa Bạch Tuyết, đây có là ý gì?"

Ô Đào:

"Chính là một người có tên là Bạch Tuyết, cô ấy là một cô công chúa, làn da của cô ấy trắng như tuyết!"

Huân Tử ngẫm nghĩ, vui vẻ:

"Em đi nhặt lõi than, vậy mà một hai lại muốn xem sách công chúa Bạch Tuyết!"

Ô Đào nghe anh ta nói thế, liền có chút bực:

"Em sao lại không thể xem sách công chúa Bạch Tuyết, nếu là sách, chỉ cần em biết chữ, em đều có thể xem, chẳng lẽ em đi nhặt lõi than, cả đời chỉ có thể xem sách công chúa than đen thôi sao?"

Huân Tử thấy Ô Đào bực, vội dỗ dành:

"Anh dẫn em đi chơi."

Ô Đào thật ra cũng biết bản thân phản ứng thái quá, bé chỉ là không muốn Huân Tử nói lời như vậy, nhưng Huân Tử cũng không phải là cố ý, Huân Tử còn cho bé mượn tiền.

Bé cúi đầu xuống, xin lỗi nói:

"Thật xin lỗi, anh Huân Tử, em không phải cố ý nói như vậy."

Huân Tử thật ra rất xấu hổ, gãi gãi đầu:

"Em đừng không vui, anh chỉ là thuận miệng mà nói thôi, em thích xem công chúa Bạch Tuyết, vậy thì cứ xem đi."

Sau khi Huân Tử đi rồi, Ô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip