Chương 85: Mười đồng tiền (4)
Hiện tại ở thành Bắc Kinh không cho nuôi chó, không ít nhà liền chuyển sang nuôi mèo, có thể nói hẻm Đông Hồ mọi người đều nuôi mèo.
Đang lúc mọi người xôn xao, Thuận Tử nói:
"Nhìn xem, trong miệng con mèo ngậm cái gì kìa!"
Anh ta vừa nói, mọi người đều nhìn theo hướng đó. Con mèo này không biết là của nhà ai, là một con mèo li hoa, đang từ nóc nhà nhảy xuống, đi dọc theo đầu tường, trong miệng ngậm cái gì đó.
Mắt ai tốt một chút sẽ lập tức nhìn ra:
"Tiền, nó ngậm tiền!"
Tiếng kêu lớn khiến mọi người đều nghe thấy:
"Mau, bắt mèo!"
Lúc này, mọi người nhanh chóng chặn đường đuổi theo, cũng có người cầm đồ ăn dụ mèo. Cùng lúc ấy, có người gọi vợ chồng Hồng Biên Tập:
"Đó là tiền của các người sao?"
Hai vợ chồng Hồng Biên Tập nghe thấy cũng vội vã đi ra ngoài. Hồng Thẩm vừa thấy con mèo kia, lập tức hét lên:
"Là của nhà tôi, là tiền của nhà tôi!"
Lúc này tốt rồi, mọi người trong khu nhà cũng đã ra ngoài hết, bắt đầu đuổi mèo. Cuối cùng Huân Tử nhanh tay hơn cả, một phát liền bắt được chân mèo, con mèo kia kêu to, tiền từ đầu tường rơi xuống.
Hồng Thẩm nhanh chóng đi nhặt tiền, vẻ mặt đau lòng:
"Mười đồng tiền, cứ vậy mà bị chà đạp!"
Những người khác cũng tò mò lại gần nhìn, nói không có việc gì, dù sao tiền cũng còn đầy đủ, vẫn có thể tiêu được.
Đến lúc này, Ô Đào vẫn cảm thấy không thoải mái, bé hiện giờ hận không thể trở về trường học, tìm vài bạn học cùng khóa tới làm chứng cho bé.
Trong lúc ấy, mẹ Thuận Tử ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói:
"Ai da, tôi nói này Hồng Thẩm, tiền của cô xem như là tìm được rồi, tiền của nhà Ô Đào người ta, chính là một chút cũng không liên quan tới cô, vừa rồi mẹ Ô Đào vô duyên vô cớ bị cô mắng một hồi kìa!"
Mẹ Thuận Tử vừa nói xong, Hồng Thẩm lập tức im lặng không lên tiếng, Hồng Biên Tập bên cạnh cũng xấu hổ không thôi.
Cuối cùng Hồng Thẩm cũng vấp váp nói:
"Này, chuyện này thật sự xin lỗi, tôi chỉ nói lúc ấy không có ai lại đây, ai ngờ còn có một con súc sinh như vậy chứ, thật không phải đồ vật mà, một con súc sinh thế mà trộm tiền! Tôi, tôi thật ra cũng vô duyên vô cớ mà nghi oan người khác."
Ninh Diệu Hương lạnh mặt nói:
"Này cũng không có cách nào, ai bảo nhà chúng tôi nghèo làm chi, nhà ai mất tiền, không phải là cứ nghĩ tôi lấy sao, người nghèo chính là cái mệnh khổ như vậy."
Nói xong lời đó, sắc mặt của Hồng Thẩm cũng đỏ lên, nửa ngày cũng không dám hé răng.
Rõ ràng chuyện này không liên quan đến người ta, vậy mà tự mình đến nhà người ta mắng mỏ một hồi, làm người ta vô duyên vô cớ bị mắng một trận, đúng thật là cô ta không đúng.
Biên Hồng Tập ở bên cạnh cũng mặt đỏ tới mang tai, dùng tay nâng mắt kính dày như chai bia đế, đi lên phía trước, thành khẩn nói:
"Mẹ Ô Đào, xin lỗi, thật sự xin lỗi, cô ấy là phụ nữ ở suốt trong nhà, tính tình không tốt, mong cô đừng để bụng, xin lỗi thật sự xin lỗi!"
Chuyện tới nước này rồi, Ninh Diệu Hương cũng không nói cái gì nữa, dù sao bà ấy cũng là một quả phụ, tình hình như thế cũng không dám nói nặng lời, cô cũng không muốn đắc tội người ta, vì thế liền nói: "Hồng Biên Tập đã nói như vậy, cũng thật là ép tôi, ngày thường chúng ta đều ở chung một khu nhà, khó tránh khỏi có chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền