Chương 86: Miêu chữ to (1)
Ăn cơm xong, Ninh Diệu Hương đem mười một khối tiền kia ra đếm, tỉ mỉ mà hỏi Ô Đào chuyện đoạt giải đại hội thể thao.
Ô Đào có chút hưng phấn, đây là lần đầu tiên mẹ bé nghiêm túc mà quan tâm đến chuyện của bé, bé cẩn thận mà kể một cách chi tiết chuyện trải qua ở đại hội thể thao, nói bạn học đã cho bé mượn giày thể thao của bọn họ thế nào, lại nói trước đó bạn học mời bé ăn cơm, bản thân cũng có mời lại bạn học, nói bạn học đều là cảm thấy bé đã nâng cao thành tích thi đua tiếp sức.
Dĩ nhiên, Ô Đào cũng nhân cơ hội mà khoe khoang thành tích toán học của mình:
"Bây giờ chính là trực tiếp học năm 2, thẳng lên năm 2, con toán học đều có thể theo kịp!"
Ninh Diệu Hương nghe, cũng gật đầu:
"Con đi học biết chữ thật ra cũng khá tốt, cố gắng học đi, anh con hiện giờ cũng kiếm được tiền, điều kiện trong nhà cũng có thế tốt một chút, chúng ta cũng sẽ cố gắng mà lo cho con."
Ô Đào lập tức cảm động, vội gật đầu:
"Mẹ, con sẽ, con khẳng định sẽ cố gắng học, con cảm thấy ngữ văn của con cũng có thể theo kịp, sau này cố gắng học vào đại học đến lúc đó có thể kiếm tiền, để mẹ cùng anh trai có cuộc sống tốt hơn!"
Ninh Diệu Hương nhìn thoáng qua Ô Đào, cũng không định nói gì thêm.
Bà cảm thấy đứa trẻ vẫn là đứa trẻ, quá ngây thơ, cho rằng đọc sách là có thể thay đổi mệnh, thật ra còn thua xa.
Có điều, đứa trẻ đang mang một bầu nhiệt huyết trong người, bà cũng không nghĩ dập tắt, có thể lo liền tận lực lo, đến khi cuối cùng dù con đường của nó đi đến đâu thì cũng là do số mệnh của bé.
Bà lập tức cầm mười một đồng tiền:
"Giấy và bút mực bản thân con tự mua, chờ khi quay trở lại mẹ mua cho con một đôi giày, tiền dư lại, mua đồ ăn."
Ô Đào vội nói:
"Mẹ, đôi giày con đang mang còn khá tốt, con cũng quen rồi, thật ra đôi giày đàn hồi kia cũng không thoải mái lắm, con thấy còn không bằng con mang đôi giày này, quá lãng phí tiền!"
Ninh Diệu Hương trầm mặc, không hé răng, bà vẫn luôn biết Ô Đào là một đứa trẻ thật hiểu chuyện, thật ra đứa nhỏ nào mà không thích giày mới, chỉ là quá hiểu chuyện thôi.
Chuyện mà đời này bé không hiểu chuyện nhất có lẽ là chuyện bé ồn ào muốn đi học.
Sau đó, Hồng Biên Tập là người để ý, lại đặt ra mười quả trứng gà, nói là đưa cho Giang gia để tạ lỗi, Ninh Diệu Hương kiên quyết từ chối không nhận, Hồng Biên Tập thì mọi giá đưa cho bằng được, cuối cùng Ninh Diệu Hương nhận lấy ba quả, xem như đã tha lỗi, thì Hồng Biên Tập mới chịu thôi.
Đến khi Hồng Biên Tập đi rồi, Ninh Diệu Hương mới nói:
"Hồng Biên Tập -anh ta thật ra không tệ, làm người cũng rất có chừng mực, cũng là người cẩn trọng, chỉ là cưới một người vợ quá mức đanh đá, bình thường cũng không quản được vợ mình."
Thanh Đồng đang cúi đầu ăn cơm, đột nhiên nói một câu:
"Con sau này sẽ không cưới vợ, như vậy không sợ vợ quản chặt!"
Ninh Diệu Hương:
"Nói bậy bạ gì đó!"
Nghe anh trai nói như vậy, Ô Đào lại nhịn không được mà liếc nhìn qua anh trai mình, bé nghĩ tới chuyện về sau anh trai lấy vợ, là một người ầm ĩ, còn hay đem đồ mang về nhà mẹ đẻ, dù ầm ĩ cỡ nào cũng không ly hôn, cuối cùng còn phải để anh trai gồng gánh mọi thứ.
Bởi vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền