Chương 87: Miêu chữ to (2)
Sau khi tan học, vài bạn học hẹn bé đi chơi, còn hẹn bé sau khi tan học cùng bọn họ đi vào hẻm mà đánh bóng bàn, nói nơi đó bọn họ đã từng chơi qua. Có điều Ô Đào nghĩ bản thân vẫn là nên đi nhặt lõi than, cho nên liền từ chối.
Sau khi tan học về nhà, trước tiên bé đi nhặt lõi than, một bên nhặt một bên nghĩ, chủ nhật này, bé có thể đi đến hẻm Thập Cẩm Hoa một chuyến, đem 'Công chúa Bạch Tuyết' trả lại cho Diệp Uẩn Niên.
Nghĩ tới chuyện đó, bé liền chờ mong, bé thích đến nhà của Diệp Uẩn Niên, càng thích nhìn Diệp Uẩn Niên ngồi trên bàn học mà chỉnh sửa bài, bé cảm thấy đó là một loại hơi thở tri thức, so với những tiếng ồn ào của nồi chén va đập, tiếng xe đạp phát ra ở khu là hai thế giới hoàn toàn khác.
Bé nghĩ, nếu bản thân dính thật nhiều, có lẽ có thể trở thành người làm công việc tri thức.
Nghĩ như vậy, tâm trạng bé càng tốt, thậm chí có chút cao hứng.
Lúc này trời chưa tối, lúc hoàng hôn là thời điểm mà chim sẻ bay thấp thấp xẹt qua mái hiên nhà, dừng lại trên những cành cây khô còn ít lá sót lại trên cành, một con mèo đang ngồi xổm phía dưới chân tường, chăm chú nhìn con chim sẻ kia.
Bé nhìn cảnh tượng này, trong lòng ngập tràn sự yêu thích, thế giới tốt đẹp như vậy, bé phải nỗ lực tiến về phía trước, cuộc đời của bé đâu nhất định giống phim phóng sự kia!
Có lẽ vận khí của bé thật ra đang đi lên, buổi tối đi nhặt lõi than vậy mà rất thuận lời, không bao lâu đã được nửa sọt, nhẩm tính sơ sơ, phỏng chừng có thể bán nhiều hơn một mao tiền.
Cũng không quá nhiều, nhưng tích cóp từ từ như vậy, trong nhà đã có đủ than đá để đốt rồi, có thể đem bán một ít, tốt xấu gì cũng có thể gia tăng thu nhập trong nhà.
Bé mang sọt tre trên lưng bước đi về nhà, về đến nhà, thấy Ninh Diệu Hương nấu cơm xong rồi, bếp lò còn đặt nồi sắt, trong nồi là cháo bột bắp khoai lang, đang sôi ùng ục ùng ục.
Ninh Diệu Hương cúi đầu mà may áo lông, nhìn thấy bé trở về, chậm rãi nói:
"Rửa tay, chuẩn bị ăn cơm, anh trai con lại tăng ca, không nhất định sẽ về đâu."
Ô Đào:
"Đơn vị bọn họ thật sự vất vả."
Nói như vậy, Ô Đào liền nhìn thấy đồ vật đặt ở trên bàn, dùng giấy gói lại, nhìn như là. . một đôi giày.
Trong lòng Ô Đào cảm kích, bé biết Mạnh Sĩ Huyên đối với bé rất tốt, chuyện bé có thế ngồi cùng bàn với Mạnh Sĩ Huyên là điều bé cảm thấy may mắn nhất, bé nghĩ, nếu tương lai bé có tiền, nhất định phải báo đáp Mạnh Sĩ Huyên.
Mạnh Sĩ Huyên nhìn ra được tâm tư của Ô Đào, cô bé kéo cánh tay Ô Đào nói:
"Cậu nghĩ nhiều như vậy làm gì, chúng ta là bạn cùng bàn, sau này phải làm bạn tốt cả đời!"
Bạn tốt cả đời...
Ô Đào cũng vui vẻ lên:
"Được, chúng ta ngoéo tay đi!"
Mạnh Sĩ Huyên:
"Được, ngoéo tay!"
Đang nói thì tiếng chuông học vang lên, tiết học bắt đầu, chủ nhiệm lớp cũng khen ngời biểu hiện của ban 3 năm 2 trong đại hội thể thao rất tốt, thành tích đạt được không tồi, trọng điểm là tuyên dương Ô Đào, nói Ô Đào mới tới không bao lâu, đã mang vinh dự về cho lớp.
Lúc thầy giáo nói lời này, toàn bộ bạn học đều quay đầu lại nhìn về phía Ô Đào, làm cho mặt Ô Đào lần nữa nóng lên, bé có chút xấu hổ mà cúi đầu.
Trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền