ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 94. Bà cụ Kim (2)

Chương 94: Bà cụ Kim (2)

Cũng vì điều này, hai ngày nay Ô Đào đến trường cũng vô cùng phấn khích, trên lớp chăm chú nghe giảng, tan học chơi đùa vui vẻ với bạn bè, bạn học xung quanh đều bảo, Ô Đào có phải gặp được chuyện tốt gì rồi không, tinh thần khác hẳn, mở miệng là cười.

Đương nhiên Ô Đào không dám nói gì với bạn học, bạn nói chắc chắn là vì chạy bộ được giải, Ô Đào cũng đáp phải.

Vương Bồi Hâm đã đưa nghiên mực cho bé, chỉ lấy ba hào, bé cũng chẳng hiểu tốt xấu, dù sao bạn học đều cảm thấy nghiên mực rất tốt, dĩ nhiên Ô Đào biết ơn Vương Bồi Hâm, lại nghe bạn học, bắt đầu mài mực, nhưng không dễ, phải tốn nhiều công sức, mài xong, còn phải bắt chước chữ một chút cho giống.

Chủ nhật, bé không cần đi học, buổi trưa bắc ghế dài và một cái ghế đẩu nhỏ ra cửa luyện chữ, thỉnh thoảng mọi người trong tứ hợp viện đi qua, khen vài câu

"Ô Đào giỏi ghê, đã biết viết đại tự rồi."

Ô Đào nghe cũng chỉ cười, sau đó cúi đầu viết tiếp, im lặng mà viết.

Đáng tiếc mới được một lát, mặt trời bị che mất, trời lạnh hơn, còn ngồi viết ở ngoài, tay đông cứng mất, bé chỉ đành về phòng, mang sách ra đọc.

Lúc này, đọc "Công chúa Bạch Tuyết" lại nhớ tới Diệp Uẩn Niên.

Bé nghĩ, chẳng bằng đi trả sách, nhân tiện nhờ anh viết chữ, ông anh là người có văn hóa như thế, trên bàn anh cũng có bút lông, chắc chắn đã từng viết đại tự.

Nhớ tới Diệp Uẩn Niên, Ô Đào lại càng hào hứng, rửa mặt rửa tay, nghiêm túc đeo đôi giày thể thao kia.

Thật ra giày hơi to, xòe chân hết cỡ vẫn cách mũi giày một đoạn dài, nhưng vì có dây giày, nên cũng không sợ tuột chân.

Chân nhẹ nhàng xỏ vào giày, có thể cảm nhận được sự đàn hồi, bé thử đi vài bước, cực kỳ thoải mái chắc chắn, quả nhiên giầy mình đeo cảm giác khác hẳn.

Bé không kìm được mím môi cười, trong lòng vui như nở hoa, hạnh phúc như giẫm trên bông.

Đeo xong, còn tự chải đầu, rồi mới cầm quyển "Công chúa Bạch Tuyết" và cuốn đại tự của mình, vui vẻ ra ngoài.

Không nghĩ tới phải nhặt xỉ than, tay với mặt đều sạch sẽ, chân đeo giày càng trắng sạch tinh tươm, Ô Đào cảm thấy người đi đường thỉnh thoảng sẽ nhìn mình.

Họ chắc chắn cũng cảm thấy mình xinh xắn!

Ô Đào cứ chạy lon ton như thế, hớn hở chạy đến ngõ vườn hoa Thập Cẩm, đến trước cổng, thử ngó vào bên trong trước.

Bé không biết cha mẹ Diệp Uẩn Niên có nhà hay không, có lẽ người nhà anh không chào đón khách.

Đang nghĩ ngợi thì nghe thấy tiếng nói sau lưng nói:

"Cô bé, cháu tìm ai?"

Ô Đào sợ hãi, vội ngoảnh lại xem, thì thấy một bà cụ, tóc bạc phơ, đeo kính lão, sợi dây của kính vắt trên tai, hiền lành phúc hậu.

Lúc này lòng Ô Đào mới bình tĩnh lại, nhẹ giọng nói:

" Cháu chào bà, cháu đến tìm bạn, bạn cháu tên Diệp Uẩn Niên, anh ấy ở đây phải không ạ."

Bà cụ nghe được, ngạc nhiên quan sát Ô Đào:

"Cháu quen Uẩn Niên nhà chúng ta à?"

Ô Đào: "Vâng."

Bé sợ người ta không tin, vội nói:

"Là anh Uẩn Niên bảo cháu tới đây tìm anh ấy chơi ạ."

Bà cụ mỉm cười:

"Chắc Uẩn Niên ở nhà đó, bà đoán là đang đọc sách, cháu vào trong trước đã, mau vào đây."

Bà nhiệt tình đưa Ô Đào vào trong, sau đó thì gọi to:

"Uẩn Niên, đây là bạn cháu phải không?"

Cửa nhanh chóng mở ra, Diệp Uẩn Niên trông thấy Ô Đào, nhưng không cười, mà hơi khó chịu: "Em vào trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip