ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 95. Bà cụ Kim (3)

Chương 95: Bà cụ Kim (3)

Ô Đào nhỏ giọng giải thích:

"Em cũng có chuyện muốn hỏi anh, mới tới đây... còn muốn trả anh sách nữa."

Diệp Uẩn Niên cau mày, nghi ngờ quan sát bé, hỏi: "Vậy sao?"

Ô Đào gật mạnh: "Phải!"

Mặt Diệp Uẩn Niên lập tức cứng lại. Anh không ư hử gì nữa.

Ô Đào len lén nhìn anh, mặt anh đanh lại, chính là vô cùng vô cùng khó chịu.

Mắt Ô Đào ươn ướt, cắn môi:

"Có phải hôm nay em đã quấy rầy anh không? Nhưng em không biết hôm nay anh bận..."

Ô Đào rũ mắt, lòng vừa cực kỳ buồn bã, vừa chán nản, bé cảm thấy giày dưới chân chẳng trắng chút nào.

Thậm chí còn nghĩ, có phải nên tìm một lý do mau chóng rời đi không?

Đúng lúc bà cụ bước vào, trên tay cầm một cái khay sơn son thếp vàng, trong khay có hai ly thủy tinh, lại có thêm một cái hộp, hộp năm cánh, chia ra để các loại hoa quả sấy và kẹo trái cây.

Bà cụ cười nói với Ô Đào. Ô Đào mới biết, bà cụ này họ Kim, Diệp Uẩn Niên hay gọi bà là bà Kim, bà cũng bảo Ô Đào gọi thế.

Lòng Ô Đào hiểu sơ sơ, chắc có lẽ là bà bảo mẫu người Bát Kỳ mà Diệp Uẩn Niên từng kể, sau khi giải phóng cũng không có nơi nào để đi, vẫn ở trong nhà anh, bây giờ đã như người nhà rồi.

Bà Kim rất tốt, đưa ly thủy tinh cho Ô Đào, nói đây là nước cam, bảo bé uống, lại định đưa hạt phỉ cho bé.

Ô Đào nhìn Diệp Uẩn Niên, vội nói:

"Anh Uẩn Niên ăn không?"

Bà Kim cười:

"Nó ấy à, bình thường không thích ăn vặt, răng bà cũng không tốt, chẳng ai ăn, nhưng lúc có khách đến nhà, vẫn phải chuẩn bị, khách ăn vài miếng, còn lại do để lâu nên bốc mùi, rất lãng phí, cháu ăn đi."

Ô Đào thấy Diệp Uẩn Niên không nói gì nên tự cúi đầu ăn một miếng.

Hạt phỉ phơi khô giòn, ăn vào thơm bùi.

Bà Kim nói với Diệp Uẩn Niên:

"Uẩn Niên, Ô Đào là khách của cháu, cháu bóc hạt cho cô bé ăn đi."

Ô Đào vừa định nói không cần, Diệp Uẩn Niên đã cầm lên bóc.

Ô Đào muốn tự bóc, Diệp Uẩn Niên cứ khăng khăng bóc, bóc xong đưa cho bé, bé chỉ đành ăn.

Bà Kim cười đến nếp nhăn càng sâu hơn:

"Đứa trẻ Uẩn Niên này, lúc trước cũng đi học mấy ngày, nhưng thấy chán nên về, trẻ con, cả ngày chỉ ru rú trong nhà cũng chẳng chơi với ai, càng không có bạn bè. Hiếm khi có bạn đến chơi, bà thấy trong lòng đang vui lắm đấy."

Diệp Uẩn Niên nhăn mặt:

"Bà, bà có thể nói ít đi được không?"

Bà Kim nhìn vẻ mặt Diệp Uẩn Niên, càng cười lớn hơn, hiền hậu nói với Ô Đào:

"Tiểu Ô Đào, đừng để ý nó."

Khi Diệp Uẩn Niên nghe nói Ô Đào muốn viết đại tự, cậu đã đặc biệt tìm một vài bảng chữ mẫu tới, cậu nói rằng thứ đó chính là mình đã vẽ can theo từ khi còn nhỏ, để bé tô lại theo, cậu còn dạy cho bé một vào kĩ năng, đương nhiên Ô Đào cũng nghiêm túc nghe theo.

Nói một hồi lâu, Ô Đào thấy cũng không còn sớm nên muốn về nhà.

Lúc chào tạm biệt Diệp Uẩn Niên, Diệp Uẩn Niên đột nhiên nói:

"Em đổi giày mới rồi à?"

Hai mắt Ô Đào sáng lên, cuối cùng anh cũng nhận ra, bé vội vàng nói:

"Đẹp không? Đây là tiền thưởng mà em nhận được từ đại hội thể thao, là mẹ em mua cho, đây là đôi mới, còn là hàng có nhãn hiệu nữa đấy!"

Diệp Uẩn Niên nhìn một lượt rồi đưa ra một lời nhận xét rất đúng trọng tâm:

"Rất trắng, cũng rất sạch sẽ."

Ô Đào:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip