Chương 527: Tình cờ gặp Tống Miêu 3
"Em nhớ chị quá đi mất."
Miệng Tiểu Muội vẫn ngậm miếng thịt kho tàu, còn chưa nuốt xuống,
"Khi nãy em mới đi ngang qua huyện Bình Hòa, muốn xuống xe quá chừng, xuống xe về nhà thăm mọi người."
Lúc này nước mắt của Tiểu Muội như từng hạt châu rơi xuống lã chã, lách tách lách tách rơi xuống, quả thực trông rất đáng thương.
Tống Hòa an ủi cô bé:
"Không sao đâu mà, chị cũng đi thủ đô, đi dự một cuộc họp, ít nhất cũng ở tận mười ngày lận."
Tiểu Muội nghĩ cũng đúng, khịt khịt mũi:
"Bọn em đến Thanh Đại, em muốn ở cùng với chị cơ."
Tống Hòa: "Được!"
Tiểu Muội hài lòng rồi, Tống Hòa mới nhẹ nhõm hơn.
Tống Hòa gắp một miếng thịt kho tàu, chặn miệng cô bé hỏi ngược lại:
"Em làm thí nghiệm bị nổ cũng đâu tự mình nói cho chị biết, vẫn là Tư Hoa viết thư nói cho chị nghe."
Biểu cảm của Tiểu Muội thoáng đơ ra:
"Cậu ta nói cho chị nghe hả?"
Tống Hòa gật gật đầu:
"Nói từ mấy tháng trước rồi, chỉ có vậy thôi, chị còn nghĩ nhận giấy chứng nhận kết hôn xong sẽ viết thư báo cho em biết."
Cô ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói:
"Tuy rằng chuyện bọn chị hẹn hò Mễ Bảo là người đầu tiên biết, nhưng chuyện bọn chị nhận giấy chứng nhận kết hôn em là người biết đầu tiên, em còn giận gì nữa, không phải Đại Oa mới là người nên tức giận nhất sao?"
Đúng!
Tiểu Muội nghĩ thầm, đúng vậy!
Nhưng chuyện cần tính sổ với Đại Oa và Mễ Bảo thì khi có thời gian cũng vẫn sẽ phải tính sổ với bọn họ.
Tiểu Muội nghĩ thông suốt rồi, nhìn thấy Tống Hòa cô bé rất vui, là loại vui đến mức phát khóc.
Cô bé lúc này cũng không thiết ở toa xe phía trên nữa, mà nhất định phải chen sang toa giường nằm.
Kỷ Tư Hoa chết sống gì cũng muốn theo vào, toa xe nho nhỏ ngồi những bảy người, cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.
Ba vị giáo viên mỗi ngày cùng mấy người bọn họ trò chuyện, sau khi biết được chuyên ngành của Lục Thanh Hoài, lại càng lôi kéo anh hàn huyên suốt chặng đường.
Cuối cùng thì sau hai ngày cả đoàn người cũng đã đến được thủ đô.
Khi bọn họ đến thủ đô là ngay thời điểm những ngày nắng chói chang, mặt trời chói chang treo cao trên đỉnh đầu, phơi đến da đầu con người ta cũng tê dại.
Tống Hòa cảm giác đỉnh đầu mình đang nóng dần lên.
Tiểu Muội tạm biệt mọi người, sau đó đi theo Tống Hòa cùng Lục Thanh Hoài chuẩn bị chen xe buýt.
Kỷ Tư Hoa cũng muốn đi theo, cậu ta biết là giờ đi theo Tiểu Muội không hay lắm, đi theo cái vị đồng chí giành phần thịt kho tàu cũng không phải ý hay, vẫn là nên đi theo chị Tống Hòa.
Vì thế cậu ta mỗi câu đều
"Chị Tiểu Hòa ơi, chị Tiểu Hòa à"
, suốt dọc đường nói nói cười cười, làm cho Tống Hòa cực kỳ hài lòng.
"Chị, chị Tiểu Hòa, nhà chị còn chỗ trống không, em cũng muốn ở chung với mọi người."
Kỷ Tư Hoa với đôi mắt trông mong hỏi.
Tống Hòa nghĩ đến việc ông cụ Kỷ đã không ít lần giúp đỡ cô, Tiểu Muội ở Thường Sa cũng thường đi nhà người ta ăn cơm, hiện giờ cô cũng không thể từ chối được.
Vì thế nhìn Lục Thanh Hoài một cái:
"Trong nhà có nhiều phòng không?"
Lục Thanh Hoài gật đầu:
"Có nhiều phòng!"
Kỷ Tư Hoa thuận thế mà lên, cười rạng rỡ:
"Cảm ơn anh rể!"
Tống Hòa: "."
Tiểu Muội: "."
Lục Thanh Hoài không nhịn được nữa, sắc mặt hòa dịu, vô cùng thân mật mà vỗ vỗ vai cậu ta: "Con trai thì nên bê vác hành lý nhiều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền