Chương 528: Ngày thường tại thủ đô 1
Lục Thanh Hoài đem hành lý đặt ở trên đất, mở hết các cửa phòng đang khóa trong sân ra. Anh lau ghế, cho Tống Hòa ngồi:
"Em nghỉ ngơi chút đi, để anh dọn dẹp."
Tống Hòa gật đầu, chỉ chỉ Tiểu Muội hai người họ:
"Dẫn hai người bọn họ theo dọn dẹp đi."
"Tại sao chứ!"
Tiểu Muội hét to.
Tống Hòa:
"Vậy em nghĩ chị đưa em theo để làm gì?"
Lục Thanh Hoài cười ra tiếng: "Được."
Tiểu Muội rầm rầm rì rì oán trách, vặn vẹo nửa ngày trời, vẫn là cầm cây chổi lên quét rác trong sân.
Tống Hòa chậm rãi đi một vòng trong sân, ánh mắt càng ngày càng sáng rực lên. Tống Hòa tặc lưỡi, nhà hai cửa cơ à!
Đây không giống nhà hai cửa lắm, diện tích lớn quá đi mất!
Hiện giờ rất nhiều nhà tứ hợp viện sẽ phải chịu cảnh sống chung với người khác, sau này nhất định sẽ có phân chia tài sản. Nhưng giống loại ở riêng như thế này thì thật là đã biết bao nhiêu.
Tống Hòa âm thầm quyết định, dù như thế nào cô cũng phải mua một căn mới được.
Vài năm sau, nhiều người định đi di cư đều sẽ bán nhà đi nhỉ, hehehe!
*
Nhà của Lục Thanh Hoài quả thật rất nhiều phòng, mấy người bọn họ quét dọn đến chập tối mới quét dọn xong hết cả căn nhà.
Phòng sử dụng cũng cùng lắm chỉ có ba phòng, Tống Hòa cũng không hiểu sao đơn vị lại hào phóng như thế, phân cho Lục Thanh Hoài một căn nhà siêu to khổng lồ như vậy.
"Anh nói xem vì sao như vậy nhỉ?"
Tống Hòa tò mò hỏi.
Lục Thanh Hoài đưa tay quẹt bụi trên mặt cô:
"Không vì sao hết, cùng lắm coi như là đền bù cho cấp dưới là anh đây thôi."
Lục Thanh Hoài cũng tìm hiểu qua, căn nhà này có hai cửa, trong đó có một cửa từng dưới tên mẹ anh, sau lại sung quỹ, giờ lại chuyển sang cho anh, này có lẽ chính là đền bù cho anh. Vị đồng chí phân nhà là bạn của mẹ anh, đoán rằng mẹ anh bà ấy biết chuyện anh hơn mười năm nay rồi nên mới cho anh một căn nhà rộng như vậy.
Nhưng bà ấy không nói rõ, Lục Thanh Hoài cũng không hỏi. Ý nghĩ của bà ấy rất rõ ràng, chính là không muốn anh lại làm phiền đến cuộc sống của bà ấy. Căn nhà này, cũng chỉ là nhất thời áy náy cho anh thôi, làm như vậy khiến bà ấy an tâm hơn.
Mẹ con bọn họ đã nhiều năm không gặp, Lục Thanh Hoài cũng không xác định được nếu gặp lại, bọn họ còn có thể nhận ra nhau không.
Có hàng ngàn bậc cha mẹ trên thế giới này, có một cặp vợ chồng không yêu thương con cái mình cũng là điều bình thường.
Từ nhỏ Lục Thanh Hoài đã nghĩ thoáng, trong hoàn cảnh của chính mình, nếu không nghĩ thoáng, anh sẽ khiến bản thân mình ngạt thở đến chết.
Tống Hòa không biết bên trong còn có nhiều chuyện như vậy, trong lòng nghĩ rằng chuyện Lục Thanh Hoài mấy năm trước làm hẳn là chuyện lớn, nếu không cũng không thể nào phân một căn nhà lớn như vậy được.
Nhưng nhà to thì to đấy, bên trong lại vô cùng trống trải.
Lục Thanh Hoài giải thích:
"Lúc anh mới dọn đến đã là như thế này rồi, chỉ có nhà chính và hai bên gian phòng là có nội thất thôi, còn các phòng khác thì không."
Tống Hòa nhíu mày:
"Ngay cả bếp lò cũng không có, mùa đông thì phải làm sao đây, còn phải đi mua sao?"
Trong bếp thậm chí còn không có nồi, có thể thấy được Lục Thanh Hoài ở thủ đô vẫn luôn ăn ngoài, chưa từng ở nhà bắt lửa nấu cơm.
Lục Thanh Hoài cười cười: "Em đừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền