Chương 545: Thật sự chia xa 3
Buổi tối, tuyết bay đầy trời, tạo áp lực lên nhành cây yếu ớt trong sân khiến nó phát ra tiếng "răng rắc" nhẹ nhàng. Điều này khiến Tống Hòa nhớ tới đêm tuyết ở thôn Lý gia.
Đó là mùa đông đầu tiên mà bốn chị em các cô sống ở thôn Lý gia, mùa đông năm ấy vô cùng lạnh lẽo. Bốn chị em các cô nằm chung trên một cái giường, mỗi ngày trước khi đi ngủ sẽ nhẹ nhàng nói chuyện, sau khi ngủ mọi người đều chen thành một cục. Chân của bạn gác lên người tôi, tay của tôi đặt lên người bạn, chăn không dày nhưng trong chăn rất ấm. Trận tuyết lớn cũng khiến nhánh trúc bên ngoài cửa sổ đứt gãy, khiến Tống Hòa nửa đêm thức tỉnh, tim đập loạn mà áp sát vào cửa sổ, sợ có trộm vào sân nhà mình. Tuyết mùa đông năm nay dường như cũng lớn như năm đó.
Mẹ con Tống Ninh Ngọc nói chuyện dưới ánh đèn, thời gian dần dần vào khuya.
Tống Ninh Ngọc vỗ đùi:
"Tiểu Hòa, cháu nói vậy thì cô hiểu rồi!"
Sau đó nhìn hai chị em Đại Nữu,
"Bây giờ các con nói đi, rốt cuộc các con muốn học trường nào?"
Lần này Thạch Đầu cướp lời trước:
"Trường nông nghiệp!"
Tống Hòa khẽ gật đầu, trong lòng nghĩ kiểu tính cách giống như Thạch Đầu thì quả thật nên vào trường nông nghiệp. Thằng bé thật thà chất phác, có thể ăn khổ lại có thể kiên trì, từ nhỏ đã sống ở nông thôn, theo dượng Cường Tử đi làm việc ở dưới ruộng, chạy lung tung ở trên núi dưới sông, học nông nghiệp là thích hợp nhất. Nhưng mà những lúc thế này Tống Hòa sẽ không lên tiếng, dù sao lựa chọn chuyên ngành cũng là một chuyện lớn, vẫn nên do hai người là Thạch Đầu và cô quyết định.
Thạch Đầu nói xong, Đại Nữu lại nói tiếp:
"Con học y, con không làm giáo viên đâu."
Theo như suy nghĩ của cô, học sư phạm là tốt nhất, sao cô bé này lại muốn học y chứ, học y mệt lắm.
Đại Nữu:
"Con thực sự không thể làm giáo viên, nếu con làm giáo viên rồi, rất có khả năng sẽ không khống chế được bản thân mà đánh lên mông của mấy đứa trẻ."
Đứa em họ nhỏ của nhà chú cũng rất ầm ĩ, cứ hai ba ngày là giáo viên lại tới nhà thăm nhà chú, Đại Nữu nhìn thấy mà sợ.
Lần này Tống Hòa thật sự không nhịn nổi nữa:
"Học y cũng phải ứng phó với bệnh nhân mà, chuyện này cũng không nhẹ nhàng hơn việc ứng phó với học sinh đâu."
Đại Nữu kinh ngạc:
"Sao, bệnh nhân cũng rất phiền sao? Tay cháu có ống tiêm, bệnh nhân không sợ cháu sao?"
Lúc tới bệnh viện cô bé rất sợ bác sĩ, bác sĩ nói gì cô bé cũng nghe.
Tống Hòa khó khăn nở một nụ cười, cô loáng thoáng nhớ lại cô bạn học y của cô ngày nào cũng oán hận cuộc sống học y của mình. Nói hoài, cô bạn kia còn điện thoại khóc lóc, quả thực khiến người nghe đau lòng, người nghe rơi lệ. Khuyên người học y, thiên lôi đánh chết! Đây là câu mà bạn thơ ấu của cô hay nói, trước đây cô ấy nói là não bị úng nước rồi mới nghe ý kiến học y của người nhà, bây giờ cảm thấy cuộc sống của bản thân thật ảm đạm.
Tống Hòa suy nghĩ một hồi, rồi nói:
"Cháu suy nghĩ kĩ là được, chủ yếu là phải nhìn xem cháu thích ngành học nào."
Đại Nữu hưng phấn nói:
"Vậy cháu sẽ học y, cháu cảm thấy mặc áo blouse trắng rất đẹp!"
Đối với học y Tống Ninh Ngọc thật ra không có ý kiến, trái lại còn rất vui mừng ủng hộ. Tống Ninh Ngọc vô cùng vui mừng nói: "Học y tốt mà! Sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền