ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 60 Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 546. Thật sự chia xa 4

Chương 546: Thật sự chia xa 4

Năm 1960 Tống Hòa tới huyện Bình Hòa, hôm nay là năm 1977, cô phải rời khỏi nơi này. Cảm xúc vừa hy vọng về cuộc sống ở thủ đô, vừa không nỡ rời xa huyện Bình Hòa đan xen lẫn nhau, khiến lòng người ta vừa vui mừng vừa buồn bã.

Tám giờ sáng ngày hôm sau, Tống Hòa rời giường đúng giờ. Sau khi ăn sáng xong, bọn họ thu dọn hành lý, đợi tới mười giờ sáng thì đoàn người cầm hành lý đi tới trạm xe lửa.

Ba người Tống Ninh Ngọc đứng ở cửa nhà vẫy tay, nhìn bóng lưng của đám người Tống Hòa không chớp mắt.

"Trên đường nhất định phải chú ý an toàn, mấy đứa Tiểu Lục phải chăm sóc Tiểu Hòa đấy!"

Tống Ninh Ngọc hô to,

"Tiểu Hòa, cô sẽ dọn dẹp nhà cửa giúp cháu!"

"Hiểu rồi!" Tống Hòa được bao bọc rất dày, khăn quàng cổ, bao tay đều được đeo vào, xoay người vẫy tay với ba người.

Bọn họ lên tàu đi về thủ đô. Vậy là đã chia xa rồi, thật sự chia xa rồi. Sau khi bọn họ rời khỏi huyện Bình Hòa, sau này quay về sẽ trở thành thăm người thân và quê hương.

Tống Hòa coi huyện Bình Hòa như cố hương thứ hai, đối với Đại Oa và Mễ Bảo mà nói, huyện Bình Hòa cũng là cố hương thứ hai. Chia xa cố hương, luôn khiến người ta phiền não. Bởi vì huyện Bình Hòa là nơi dưỡng dục bọn họ, là nơi bọn họ trưởng thành, nơi đây cũng là hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời của bọn họ.

Trong lúc chờ đợi Tống Hòa lên tàu, Tống Ninh Ngọc nói liên miên một lúc lâu, từ làm sao để trở thành một người vợ tốt, nói tới cơ thể không thoải mái chỗ nào thì phải uống loại thảo dược gì, lại bảo Tống Hòa chăm sóc sức khỏe, không thể quá liều mạng.

Cuối cùng, Tống Hòa thực sự không chịu nổi, nói sang chuyện khác:

"Cô, sao cô lại đồng ý để Thạch Đầu đi học nông nghiệp thế?"

Tống Ninh Ngọc trầm mặc một hồi, thở dài một hơi.

Cô ấy nói:

"Đứa nhỏ Thạch Đầu này từ nhỏ đã chẳng thấy nó thích thứ gì cả, ngoại trừ trồng trọt ra cũng chẳng thấy nó giỏi ở bất cứ phương diện nào."

Nếu phải nói thì Tiểu Hòa là người sinh ra để ăn chén cơm này rồi. Tiểu Hòa thích chơi với trẻ con, thích dạy học trong trường mẫu giáo, bản thân cô cũng có năng lực này, từng bước từng bước tiến tới vị trí hiệu trưởng trung chuyên.

Người giống vậy, còn có Đại Oa, Tiểu Muội và Mễ Bảo.

Đại Oa biết làm buôn bán, cho dù hiện tại quốc gia không cho buôn bán tư nhân nhưng Đại Oa cũng có làm giúp công xã. Nghe cha chồng nói, lúc đàm phán mồm mép của Đại Oa rất linh hoạt, từ sau khi thằng bé dẫn đội tham gia tiêu thụ thì rất nhiều đơn đặt hàng đều thành công vượt mức, chủ nhiệm Luyện của công xã đã khen Đại Oa mấy lần rồi.

Tiểu Muội càng không cần phải nói, Tống Ninh Ngọc suy nghĩ, có lẽ Tiểu Muội là người không cần lo lắng nhất trong mấy đứa. Đầu óc cô bé thông minh, rõ ràng là nhỏ hơn Đại Nữu một tuổi nhưng cô bé đã tốt nghiệp đại học rồi! Với một bụng kiến thức đó của Tiểu Muội, nghe nói là sẽ chuyên nghiên cứu cho quốc gia đấy, thứ cô bé ăn không phải là bát sắt mà là bát vàng.

Người cuối cùng chính là Mễ Bảo. Nói thật, Tống Ninh Ngọc vẫn cảm thấy Mễ Bảo rất giống một người lớn, trưởng thành hơn đám trẻ bình thường rất nhiều, ngoại trừ thành tích rất tốt ra thì không thể nhìn ra thằng bé có chỗ nào lợi hại cả. Nhưng hầu như ngày nào cha chồng cũng khen Mễ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip