Chương 547: Điền nguyện vọng 1
Hai ngày sau, đoàn người Tống Hòa đến thủ đô.
Ngày đến thủ đô, thủ đô cũng rơi từng bông tuyết to như lông ngỗng, trời đông tuyết phủ, vô cùng lạnh lẽo. Giờ này chính là ban đêm, ánh đèn ven đường cung cấp chùm ánh sáng cuối cùng trong đêm tối, làm cho người ta cảm thấy rất yên tâm.
Sau khi Tống Hòa ra khỏi trạm xe lửa thì lạnh đến mức dậm chân, không đến mấy giây chóp mũi đã trở nên đỏ ửng, không ngừng hít lỗ mũi. Cô là một người sợ lạnh, đặc biệt là loại gió thổi lớn như ở phương Bắc này, trong gió lớn còn mang theo sự lạnh lẽo của bông tuyết. Tống Hòa nghi ngờ nhiệt độ bây giờ có thể làm cho video tạt nước trên sân thượng rất hot ở đời sau đóng băng luôn.
Lục Thanh Hoài đặt hành lý ở ven đường, sau đó nhẹ nhàng ôm Tống Hòa vào lòng:
"Rất lạnh sao?"
Tống Hòa dựa thật sát vào anh, sau đó gật đầu một cái.
Đại Oa và Mễ Bảo cũng dựa sát vào nhau, sau khi nhìn chị và anh Tiểu Lục một cái, lại bĩu môi nghiêng đầu đi. Hai người này quá dính nhau rồi.
Bọn họ đang đợi xe buýt, cuối cùng một chiếc xe buýt cũng đến, rất nhanh đoàn người xách hành lý lên xe. Hành lý nhiều vô cùng, tài xế nhìn có chút chắt lưỡi.
Tài xế chật chật hai tiếng:
"Đây là từ đâu dọn nhà đến vậy? Các người xách nhiều đồ như vậy cả một đường cũng thực vất vả."
Tống Hòa cười nói:
"Từ thành phố Nguyên Dương đến ạ, cũng chỉ từ lúc xuống xe lửa là mệt một chút thôi, lúc khác thì khá tốt."
Tài xế gật đầu một cái, thong thả lái xe chạy đi. Thỉnh thoảng lại nói chuyện đôi câu với mấy người Tống Hòa, sau khi trận vận động kia kết thúc, hình như trạng thái của người dân đều đã tốt hơn một chút.
Ông ấy nói tiếp:
"Chao ôi, giống như con đường này vậy, có phải rộng rãi hơn thành phố Nguyên Dương của mấy đứa không, bình thường lúc lái xe đều rất là sảng khoái!"
Tống Hòa lại gật đầu:
"Vâng vâng vâng, quả thật đường xe chạy của thành phố Nguyên Dương bọn cháu có chút nhỏ."
Tài xế đắc ý cười nói:
"Đó là tất nhiên, chẳng qua chuyện này cũng rất bình thường, chỗ này của chúng tôi là thủ đô, mấy đứa đợi sống thêm một khoảng thời gian tất nhiên sẽ quen thôi."
Tống Hòa cười ha hả gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ông ấy nói xong lời này, trên xe không có người nào tiếp lời nữa. Tống Hòa dựa vào trên người Lục Thanh Hoài, vươn tay vào trong lòng anh, nhướng mày với anh, nháy mắt ra hiệu. Lục Thanh Hoài ôm chặt cô, yên lặng che miệng của cô lại, anh sợ lát nữa Tống Hòa sẽ nói lại tài xế này.
Tài xế này giống như đã cô đơn rất lâu, lúc này trên xe không nhiều người, có lẽ xuất hiện ý muốn nói chuyện. Rõ ràng không có ai trả lời ông ấy, nhưng một mình ông ấy cũng có thể nói hăng say. Chẳng qua từ trong lời nói của ông ấy, trừ thái độ đắc ý làm cho người ta không thoải mái ra, những mặc khác thì rất tốt, đặc biệt là giờ phút này đi ngang qua chỗ nào, gần đó có phong cảnh gì, ông ấy đều sẽ giới thiệu, Tống Hòa cũng chú ý lắng nghe.
Không lâu lắm, cuối cùng đoàn người cũng đến mục tiêu. Đại Oa và Mễ Bảo vừa đi vừa nhìn, vẻ mặt lúc hai anh em đi vào nhà, giống như đúc cái ngày lần đầu tiên Tống Hòa đến đây.
"Trời ơi, nhà của anh Tiểu Lục thật lớn!"
Đại Oa không khỏi xúc động, bây giờ cậu vẫn không gọi Lục Thanh Hoài là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền