Chương 607: Phiên ngoại 11
Tiểu Muội từ nhỏ đã biết mình thông minh hơn Đại Oa và Mễ Bảo. Đại Oa và Mễ Bảo phải bẻ ngón tay tính toán một lúc lâu, cô bé nhìn sơ qua là có thể tính toán ra.
Tiểu Muội nghĩ thầm, Đại Oa và Mễ Bảo đều quá ngốc.
Sau đó cô bé phát hiện ra không chỉ là Đại Oa và Mễ Bảo ngốc, mà hóa ra là tất cả đứa nhỏ đều giống như bọn họ.
Một bài thơ cổ bọn họ cần thầy giáo đọc lại nhiều lần mới có thể đọc được trôi chảy, nhưng cô bé chỉ cần đợi sau khi thầy giáo đọc một lần lập tức có thể đọc thuộc lòng hoàn toàn.
Tiểu Muội dần dần phát hiện mình không giống bình thường.
Cô bé có chút vui mừng, có chút mừng thầm, cô bé cảm thấy mình không thể làm em gái nữa, lẽ ra lên làm chị của Đại Oa và Mễ Bảo.
Bởi vì cô bé thông minh hơn bọn họ!
Nhưng chị gái lại cầm roi nói cô bé chỉ hơi thông minh thôi, cô bé biết tính toán biết đọc thơ, lại chẳng biết cách tôn trọng người khác.
Chị gái nói trong thôn, ở trường mẫu giáo, rất nhiều người bằng lòng chơi chung với Đại Oa, thậm chí còn thích chơi cùng với Mễ Bảo không thích nói chuyện, nhưng không ai thích chơi với cô bé mọc mắt trên đỉnh đầu.
Tiểu Muội trừng đôi mắt to tròn, hai cái tay nhỏ ôm đầu, không thể tưởng tượng nổi nói:
"Chẳng lẽ mắt còn mọc được ở trên đỉnh đầu sao?"
Tống Hòa hết sức nghiêm túc gật đầu.
Nhưng điều đáng sợ hơn là chuyện mắt còn có thể mọc trên đỉnh đầu, chị ấy nói cô bé càng không tôn trọng người khác, càng coi thường người khác, như vậy thì mắt của cô bé sẽ từ từ di chuyển lên đỉnh đầu. Tiếng roi trúc trên tay vung qua không khí khiến Tiểu Muội bị dọa đến run lẩy bẩy.
Tiểu Muội tuyệt đối không thể tiếp nhận chuyện này, mặc dù cô bé còn nhỏ nhưng lại đặc biệt thích hai chuyện.
Một là đặc biệt thích cái đầu dưa cực kỳ thông minh của mình, hai chính là khuôn mặt của mình.
Cô bé luôn nói khuôn mặt cô bé như nước trong veo, rất đẹp!
Nhưng mà nếu như mình không tôn trọng người khác, vậy thì sẽ hủy mất đầu và khuôn mặt của cô bé.
Tiểu Muội trong giấc mộng còn mơ thấy một chuyện, mơ thấy trên mặt mình không còn mắt. Sau đó thì sao, cô bé phát hiện tóc mình cũng không còn, chỉ có hai con mắt trên đỉnh đầu! Cô bé thút thít, dùng lực để mình đừng khóc thành tiếng, sau đó chậm rãi sờ lên đỉnh đầu.
Nửa đêm hôm đó, khi tất cả mọi người ngủ say, Tiểu Muội bật khóc thành tiếng.
Tống Hòa bị dọa giật mình, còn chưa kịp hoàn toàn tỉnh táo đã nhanh chóng trở mình bò dậy, lay Tiểu Muội tỉnh lại.
Tiểu Muội nhắm mắt lại, nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt, không ngừng khóc thét, hai cánh tay nhỏ không ngừng vung.
Tống Hòa gấp chết rồi, mấy đứa nhỏ bốn năm tuổi rất khó chăm, ở nơi như này mà bị bệnh thì không có chỗ khám.
Chỉ sau khi nghe được câu Tiểu Muội liên tục nói
"Mắt ơi mau quay lại đi, đừng mọc trên đỉnh đầu nữa"
, cô lập tức liền thở phào một hơi.
Tống Hòa đứng dậy đốt đèn. Buổi tối cô thường bưng một chậu nước vào phòng, lúc này mới vắt khăn ướt lau mặt cho Tiểu Muội.
Tiểu Muội tỉnh lại, chuyện đầu tiên sau khi tỉnh lại là sờ hai mắt, lại sờ đầu, sau đó trốn vào trong chăn bông cười khanh khách.
Cô bé nằm trong ngực của Tống Hòa, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn, nhỏ giọng nói: "Chị ơi, mắt em vẫn còn nguyên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền