Chương 608: Phiên ngoại 12
Tiểu Muội bây giờ cũng không dám nhớ tới chuyện này, thậm chí đến lúc con gái cô sinh ra rồi, lúc đứa nhỏ mấy tháng bị mình đánh rắm dọa ngơ ngẩn, cô cũng đều có thể nhớ lại tai nạn xấu hổ này. Sau đó hận không thể tự đánh đầu mình hai lần, để đầu mình nhanh quên chuyện này đi!
Thật là, ông trời cho cô trí nhớ tốt, tại sao không cho cô một công năng ghi nhớ có chọn lọc chứ?
Nói quá xa rồi, tóm lại Tiểu Muội vô cùng đau lòng bởi trí nhớ mãnh liệt này, có thể so sánh với một thiết bị lưu trữ. Khiến từ nhỏ cô đã trải qua cảm giác đầu ngón chân xấu hổ đào được ra hai phòng ngủ và một phòng khách là thế nào.
Đại Oa bị Tiểu Muội xác định chắc chắn như vậy, thậm chí còn tự hỏi bản thân có phải mình vừa đánh rắm trong chăn không.
Nhưng mà Tống Hòa cười cực kỳ lớn tiếng, Mễ Bảo cười ngửa cả người ra sau, khiến Tiểu Muội vô cùng tức giận.
Ngay khi cô bé tức giận đến sắp giơ chân lại đánh rắm thêm lần nữa, lần này cô bé đứng nên đương nhiên ai cũng biết ai thả.
Trong nháy mắt, Tiểu Muội oa oa khóc lớn nhảy xuống giường, lê dép lê, vừa khóc vừa vào bàn lấy giấy, sau đó che lấy cái mông vội vàng chạy đến nhà vệ sinh.
Sao Tống Hòa không nhớ được, ngay cả Đại Oa và Mễ Bảo còn nhớ rõ.
Tiểu Muội: "..."
Tiểu Muội có chút chột dạ mất mặt, vài ngày không dám về tứ hợp viện, sau này lại âm thầm tìm hiểu Tống Hòa, muốn biết chị ấy còn nhớ chuyện này không.
Nàng rất muốn phát minh luôn ra phi thuyền vũ trụ có thể lao ra khỏi trái đất bất cứ lúc nào, bay trong vũ trụ ba hoặc năm năm đều không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Mãi cho đến khi càng ngày càng lớn, đợi cô đi theo chị gái đi đến công xã Hà Tây, sau khi quen biết thầy Du cô mới thật sự hiểu đầu của mình có thể mang đến cái gì.
Tiểu Muội mãi mãi cũng không quên được ngày đó, bên trong mỗi đêm tối kia chị gái đưa cô đến căn phòng dột nát.
Lúc cô rảnh rỗi, cô đã từng nhắc đến con đường học tập của mình với Kỷ Tư Hoa.
Tiểu Muội cảm khái nói:
"Khi đó dưới chân tôi là đường hẹp quanh co gồ ghề, trên đầu là bầu trời đêm hè mênh mông vô ngần, chị gái nắm tay của tôi, dẫn tôi đi gặp thầy Du."
Cô lúc ấy tỉnh tỉnh mê mê, nhưng càng lớn lên càng hiểu được đêm đó chị gái mang cô đi làm gì, chị gái đưa cô đến con đường lóng lánh huy quang như thế nào.
Con đường cầu học của cô bắt đầu từ chỗ này, thầy Du tạo cơ sở vững chắc cho cô, cô được học toán, học vật lý. Lúc Đại Oa và Mễ Bảo còn học tiểu học cô đã bắt đầu học chương trình học cấp ba.
Chị gái từng nói:
"Trẻ con trong gia đình như chúng ta chỉ có khi học nhiều hơn thì tri thức mới có thể thay đổi vận mệnh."
Chị gái còn nói:
"Tiểu Muội à, em thật may mắn, nhưng cho dù em may mắn như thế nào thì may mắn đó cũng có hạn. Em không thể ỷ vào vận may hão huyền. Kiến thức trong đầu chính là sự tự tin của em."
Được! Tri thức bằng lực lượng, Tiểu Muội âm thầm nhớ kỹ.
Cô từng đã mê mang nhưng chị gái và Mễ Bảo đều thề son sắt nói với cô, tình huống hỏng bét sẽ chuyển biến tốt đẹp.
Cô tin những lời chị gái nói.
Ừm, lời nói của Mễ Bảo cô càng tin tưởng hơn.
Tiểu Muội hiểu rõ chỉ cần mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền