ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 60 Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 89. Cuộc sống hàng ngày ấm áp của mấy chị em 2

Chương 89 - Cuộc sống hàng ngày ấm áp của mấy chị em 2

Ông ấy nói như vậy Tống Hòa cũng có chút nôn nóng, bóc hàng cô điêu luyện nha, cách mấy tháng ròng nhưng cũng không hề lục nghề.

Thứ Tống Hòa thấy thích thú nhất là hai chồng sách kia. Cắt dây thừng rồi lấy giấy thô ra, đập thẳng vào mắt cô là hai chữ "Ngữ văn" to bự.

"Sách giáo khoa ư."

Tống Hòa vui mừng, vội vàng lật qua lật lại:

"Không ngờ đây đều là sách giáo khoa hết đấy."

Đội trưởng Lý đang ở đó, liền nở nụ cười:

"Nhìn kiểu này thì xem tất cả hết cả sách giáo khoa cấp hai rồi, chỗ trong tay Cường Tử còn có thêm một ít giấy bút nữa đấy."

Dượng Cường Tử cũng giống như đội trưởng Lý, tất cả sự chú ý đều được tập trung hết vào sách, anh ta mở túi ra:

"Ở chỗ dượng còn có hai túi sữa bột mạch nha và hơn một cân đường nữa, cháu mau nhìn này."

Tống Hòa kích động gật đầu, quả thật là đều có hết cả. Chẳng những thế, còn có ba trăm bài thơ Đường, một ít sách ngoại văn và quan trọng nhất là có có một quyển tên là Mỗ Tuyển!

Ôi cha mẹ ơi! Tống Hòa hít một hơi thật sâu, sách hay nha. Cũng không phải là là nói quyển sách này ở niên đại bấy giờ tương đương như một thanh "vũ khí" mới cảm thấy nó tốt, mà là Tống Hòa cảm thấy tư tưởng của sách hay, càng lớn thì lại càng thấy hay.

Tống Hòa: ! Là kẹo sữa, lại còn là đường tinh khiết mà cô tha thiết ước mơ có, là loại kẹo sữa thỏ trắng mà hôm nay cô tìm mấy vòng ở cung tiêu xã. Bởi vì cô cực kỳ thích ăn kẹo sữa thỏ trắng này, cho nên nhớ rất rõ mốc thời gian đầu tiên mà loại kẹo sữa thỏ trắng này được bán trên thị trường, chính là năm 1959. Đây mới chỉ thời gian một năm ngắn ngủi, đội vận chuyển đã có thể mua được hơn một cân làm quà tặng... Đội vận chuyển thật đúng là giàu.

Tống Hòa ngẩn ngơ luôn rồi. Cô rất hài lòng, cực kỳ hài lòng với đội vận chuyển này. Nếu như lại có cơ hội được lên báo, cô quyết định sẽ khen ngợi bọn họ nhiều nhiều!

Đội trưởng Lý gật đầu, dường như có chút không hiểu ý của Tống Hòa:

"Đội vận chuyển là đơn vị của đôi vợ chồng kia!"

Tống Hòa:

"Cho nên những thứ này đều là quà nhận lỗi của đội vận chuyển?"

"Đúng rồi." Đội trưởng Lý cảm khái:

"Nhóm người họ còn rất tốt, cháu mở ra xem thử là biết ngay những món đến này được đặt tâm vào cả thôi đấy."

Cũng giống như người ở trong thôn Lý Gia dây vào chuyện, thì người đại đội trưởng như ông cũng phải đi xin lỗi vậy.

Bởi vì sắp đến giờ cơm trưa nên hai cha con đội trưởng Lý và Cường Tử không nán lại lâu đã rời đi về nhà. Sự không nỡ của đội trưởng Lý với quyển Mỗ Tuyển kia tưởng chừng như không lời nào miêu tả được thế nên Tống Hòa bèn bảo ông đem về nhà đọc vài ngày. Lời này vừa được nói ra, đội trưởng Lý giống như là sợ cô sẽ hối hận, ôm thật chặt lấy sách rồi đi ngay ra ngoài.

"Tiểu Tống, ông xem xong sẽ trả nó ngay cho cháu."

Tiểu Tống gật đầu, vẻ mặt lạ lùng. Cô thật sự vừa ngoái đầu lại liền nhìn thấy cảnh tượng này của người ông đội trưởng.

Buổi trưa, ba đứa nhóc chơi ở bên ngoài về nhà với cả người đầy bùn đất. Bây giờ bọn nhóc đã được Tống Hòa huấn luyện thành thói quen luôn rồi, hễ đến giờ là lại biết về nhà giúp chị rửa rau.

Đại Oa đầu đầy mồ hôi, trong mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip