Chương 90 - Cuộc sống hàng ngày ấm áp của mấy chị em 3
Chắc có lẽ là năm ngoái quá đói ăn nên để lại tâm lý tổn thương. Trong nhà Hà Hoa cũng không có gen bị hai bệnh này mà, do đó Tống Hòa cũng cảm thấy đứa nhóc này chỉ đơn thuần là thèm ăn thôi.
Tống Hòa giả bộ thở dài:
"Đại Oa à, mai sau này em nhất định phải có tiền, nếu không chẳng những là không nuôi nổi chị mà có thể đến cả chính bản thân mình em cũng nuôi không nổi nữa đấy."
Đại Oa lơ mơ:
"Nhưng chị có tiền là được mà."
Tống Hòa bị những lời "không có liêm sỉ" này của cậu bé làm cho khiếp sợ:
"Không phải đấy chứ Đại Oa, em còn muốn ăn bám chị luôn ư?!"
Cô còn đang đợi tương lai ba đứa em thơ nuôi mình đây mà!
Vâng chịu tẩy não, à không, là nguyên tắc nắm bắt giáo dục từ khi còn nhỏ, Tống Hòa ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Đại Oa, cực kỳ nghiêm túc nói:
"Không phải thế đâu Đại Oa, sau khi lớn lên ai cũng phải gánh vác trách nhiệm của bản thân hết đó."
"Cũng giống như là chị đây vậy, với em mà nói chị là một người lớn vậy nên chị sẵn lòng nuôi em. Nhưng đợi đến khi em lớn khôn rồi, như vậy mối quan hệ giữa chúng ta cũng cần phải đổi lại, cần em nuôi lại chị rồi."
Tống Hòa tách đầu ngón tay cẩn thận đếm:
"Chị phải mua nhà, mua xe, mua quần áo đẹp đẽ, còn phải nuôi bạn trai đẹp trai nữa... rồi nuôi mèo, chó. Những thứ này đều phải cần tiền cả!"
Đây đều là những thứ mà cô vốn có thể có, vừa đến với cái niên đại này lại còn tiếp nhận mấy đứa nhóc thế này, để cho chúng có năng lực xong rồi để cô hưởng thụ cuộc sống này, không quá đáng đúng chứ?
Đúng thật là không quá đáng.
Đại Oa tí nữa nghe đến lơ mơ, hàng chân mày nhỏ chau lại:
"Nuôi chị tốn tiền vậy luôn ư?"
"Ừm." Tống Hòa gật đầu,
"Tốn tiền lắm đấy."
Đại Oa ngẫm nghĩ trong túi mình còn chưa có được đến ba viên kẹo, nghèo muốn chết, cho nên thở dài như ông cụ non:
"Ài, vậy sau này em phải nỗ lực kiếm tiền mới được, tiền kiếm được đều đưa hết cho chị."
Tống Hòa nhịn cười, hôn một cái lên mặt cậu bé:
"Đại Oa ngoan!"
Được một đống lời ngon tiếng ngọt của con nít an ủi, Tống Hòa đặc biệt thưởng cho ba đứa nhóc mỗi đứa một viên kẹo thỏ trắng. Lần này cô cũng đủ hào phóng rồi nhé, còn không ăn trước nữa.
"Đây là kẹo sữa ư?"
Đại Oa mở to đôi mắt to tròn nhìn Tống Hòa xác nhận, mùi vị này cậu bé nhớ rất rõ.
Tống Hòa gật đầu:
"Tên nó là kẹo sữa thỏ trắng, tối nay chúng mình sẽ học hai chữ thỏ trắng này nhé, được không nào?"
"Vâng ạ!"
Đây là viên kẹo ngon nhất mà ba đứa trẻ từng được ăn, mức độ ngạc nhiên không thua gì lần đầu chúng ăn miếng mứt Thu Lê trên đường chạy nạn. Giờ phút này bọn họ cảm thấy đường thật ngọt, ngọt từ miệng lan đến tận trong tim, cả trái tim đều ngọt lịm. Mùi vị ấy à, dường như rất độc đoán , loại bỏ được hết đi mọi chuyện không vui ở trong lòng, chỉ còn để lại sự hạnh phúc cùng thỏa mãn.
Đông đến thì mèo lười, nhiệt độ mỗi ngày một giảm xuống.
Đêm nay trước khi ngủ, Tống Hòa mới cầm đọc cho mấy đứa nhỏ nghe bài thơ «Đêm tuyết».
Vào ngày mười tám tháng mười hai âm lịch, cũng là ngày giá rét, trên bầu trời tuyết nhẹ như lông ngỗng rơi xuống dày đặc.
Tuyết rơi vào sáng sớm, Tống Hòa nghe thấy một tiếng "răng rắc",
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền