ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77: Tiền riêng

Trước khi đi lên trấn trên, Bạch Lộ ngồi xổm xuống nói với Cố Càn:

"Càn Càn, mẹ muốn đi lên trấn trên, đợi đến lúc cơm trưa sẽ quay về, con phải ở nhà trông em trai, chăm sóc bà nội biết không?"

Cố Càn ưỡn cao ngực nhỏ, nói:

"Còn đã biết, mẹ cứ giao cho con."

Bạch Lộ sờ đầu của cậu bé:

"Càn Càn đúng là anh trai tốt, nếu bà nội muốn đi vệ sinh thì con đi vào trong gọi bà ngoại, chính là bà của Tứ Mao, biết chưa?"

Cố Càn gật đầu.

Bạch Lộ lấy ra hai viên kẹo:

"Cho con và em trai mỗi người một viên, nếu hôm nay Càn Càn làm tốt chuyện mẹ giao, chờ mẹ trở về sẽ thưởng tiếp cho con."

"Vẫn là hoa hồng nhỏ hay sao ạ?"

Cố Càn ngạc nhiên vui mừng hỏi, cậu bé thích nhất là được thưởng.

Bạch Lộ nói:

"Không thể nói cho con biết được, đây là bí mật, suỵt."

Đôi mắt to của Cố Càn sáng rực lên: "Suỵt."

Bạch Lộ chuyển xong hộ khẩu liên quan ở trong đội, lại cầm thư giới thiệu của đại đội trưởng Vương Đại Quốc đi lên trấn trên.

Lúc Bạch Lộ đến trấn trên đã là chín giờ, cô phải đến đồn công an giải quyết cho xong thủ tục, lại tặng cho trạm thu mua thực phẩm phụ 25 kí trứng gà rồi bắt đầu mua sắm cho ngày hôm nay.

Trước mắt, tài sản riêng của cô có 220 đồng, gửi ngân hàng 1000 đồng cho Triệu Thu Bình, tiền riêng cho Cố Càn Cố Khôn là 110 đồng, những khoản này cô sẽ không đụng đến.

Lần này Cố Sâm Dương tích cực làm nhiệm vụ nên bị thương và được thưởng 500 đồng, khi quay về còn cầm 40 đồng tiền lương tháng mười của Cố Sâm Dương, còn có một ít phiếu.

Vì thế, Bạch Lộ bắt đầu tích cực dùng tiền, mua đồ trong nhà trọ đơn.

Một kí thịt 1,8 đồng thêm hai phiếu thịt, phiếu thịt cũng là trợ cấp tháng mười của Cố Sâm Dương.

10 kí gạo 3 đồng, 10 kí bột mì là 3,8 đồng, 5 kí mì sợi 2,5 đồng, 1 kí sườn 0,8 đồng, tổng cộng hết 11,9 đồng, còn lại 28,1 đồng.

Những thứ như gạo, bột mì, mì sợi đều tốt lắm, ba nuôi của cô là quân nhân, có thể nói phiếu lương thực là do lúc trước ba nuôi cho.

Chờ cô quay về nhà họ Cố thì cũng đã 10 giờ rưỡi.

"Mẹ đã về rồi sao?"

Cố Càn và Cố Khôn chơi ở cửa, nhìn thấy Bạch Lộ đã quay về, Cố Càn tha thiết mong chạy về phía nàng:

"Mẹ ơi, con có trông em, chăm sóc bà nội, con còn lấy đồ cho bà nội nữa."

"Lộ Lộ đã trở về à."

Triệu Thu Bình vừa phơi nắng, vừa ở làm thứ này thứ kia.

Bạch Lộ hôn lên trán Cố Càn một cái:

"Càn Càn rất ngoan."

"Còn con?" Đôi chân nhỏ của Cố Khôn chạy tới bên cạnh Bạch Lộ, hai cái tay nhỏ ôm lấy chân Bạch Lộ, trên tay còn dính bùn.

Cùng lúc đó, Bạch Lộ nhìn về phía Vương Hữu Quốc. Vừa rồi Vương Đại Quốc gọi tên anh ta, cho nên đây là nam chính? Quả không hổ danh là nam chính. Ở thời đại ăn không đủ no mặc không đủ ấm này mà dáng người vẫn cao lớn, ngũ quan tuấn tú thì cũng chỉ có thể là nam chính. Vương Hữu Quốc khoảng mét tám, mặc dù dáng người không phải là quá rắn chắc, hơi gầy nhưng mà đôi mắt có thần, anh ta thuộc kiểu người có nụ cười ấm áp.

Cảm nhận được ánh mắt của Bạch Lộ, anh nhếch môi với Bạch Lộ:

"Lộ Lộ sao vậy?"

Bạch Lộ mỉm cười:

"Em thấy răng của rất nhiều người đều hơi vàng, nhưng mà răng của anh Hữu Quốc rất trắng."

Vương Hữu Quốc sửng sốt, lập tức cười to, cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip