Chương 810: Mập lên là tốt
Bạch Lộ còn chưa biết được suy nghĩ của Mễ Tâm Nhi. Nói thật sau khi đi khỏi đại đội sản xuất Trường Thanh thì cô yên tâm hơn rất nhiều. Nhưng chuyện này nhất định phải nói với Cố Thâm Dương một tiếng, cô lo lắng Mễ Tâm Nhi sẽ làm ra chuyện gì đó.
Xuống xe, nhìn thấy người đàn ông mặc quân trang ngay ngắn đứng ở phía trước, hoàn toàn tách biệt với người đi đường nhưng không thể nghi ngờ sức hấp dẫn người khác của anh được.
"Mẹ ..." Không chờ Bạch Lộ gọi thì Cố Càn đứng bên cạnh Cố Thâm Dương đã vọt lên trước mặt Bạch Lộ nhưng không nhào vào lòng Bạch Lộ giống như trước kia vì biết mẹ mang thai, cho nên chỉ ngước đầu nhỏ nhìn Bạch Lộ.
Bạch Lộ cười ôm lấy cậu:
"Càn Càn, mẹ nhớ con lắm."
Cặp mắt Cố Càn ngay lập tức đỏ ửng:
"Con cũng nhớ mẹ lắm."
Cậu nhớ muốn chết.
Cố Thâm Dương cũng tiến lên trước nhìn chằm chằm Bạch Lộ một lúc lâu nói ra hai chữ: "Mập lên."
Phương Á Phân cười:
"Mập lên là tốt."
Bạch Lộ không muốn nói chuyện với anh, dù biết phụ nữ mang thai sẽ mập lên nhưng mà... ai lại muốn mập đâu.
Cố Thâm Dương thấy cô nhìn mình lom lom thì nhịn cười không được, cười đến đôi mắt cũng cong lên:
"Quay lại là tốt rồi, có mệt không?"
Bạch Lộ:
"Mệt chứ, may là có mẹ với anh cả đi cùng, nếu không một mình em chắc không ổn."
Cố Thâm Dương:
"Cực khổ cho mẹ vợ và anh cả rồi."
Anh cả:
"Cực khổ cái gì, không có sao cả."
Anh xách theo hành lý nhưng mà hành lý cũng không bao nhiêu, chẳng qua đi theo làm người bảo vệ thôi.
Cố Khôn:
"Cha, anh trai, mọi người không nhớ con à?"
Cố Khôn bị Phương Á Phân ôm đã từ từ tỉnh ngủ, mở mắt ra thấy cha và anh trai thì rất vui vẻ.
Cố Thâm Dương ôm Cố Khôn từ trong lòng Phương Á Phân rồi nâng cái mông nhỏ của cậu lên:
"Con nặng như vậy mà còn bắt bà ngoại ôm, con đã mấy tuổi rồi, còn là con nít hay sao?"
Cùng lúc ấy, Phương Á Phân đến quân doanh chăm sóc Bạch Lộ cũng không thể bỏ quên con dâu được, nếu không người ta sẽ nói này nói nọ. Cho nên Phương Á Phân đi tìm bà Trần đến chăm sóc cho con dâu, mỗi tháng sẽ trả tiền cho bà ấy.
Bà Trần sao có thể không muốn? Dù không cho tiền bà ấy cũng sẽ đến chăm sóc con gái nữa là, huống chi bà sui chủ động đưa tiền.
Cho nên bà Trần sắp xếp xong xuôi chuyện trong nhà thì mang theo vài bộ quần áo đi đến nhà họ Cố, chưa kể nhà họ Cố là nhà gạch xanh còn có điện nên bà tới hưởng ké phúc một chút.
Bà nói:
"Cô là thanh niên trí thức hả? Tôi là mẹ của chị dâu Bạch Lộ, con gái tôi sắp sinh cho nên tôi đến chăm nó. Còn không phải là vì sui gia không có nhà nên bà già như tôi mới đến đây ở lại nhà họ Cố."
Bà cũng không phải ai xa lạ mà là mẹ của Trần Hà Hoa.
Mễ Tâm Nhi nghe thấy bà Trần nói thế thì lại cảm thấy kì lạ, trong tiểu thuyết vốn không xảy ra chuyện này.
Không, trong tiểu thuyết gốc không hề có chuyện bà Trần đi đến ở nhà họ Cố, nhưng chuyện bà Trần có đến chăm sóc cho Trần Hà Hoa hay không thì cô ta không biết.
Dù nhà họ Vương và nhà đại đội trưởng là họ hàng nhưng cũng không gần cho nên rất ít nhắc đến.
Mễ Tâm Nhi thầm nghĩ, lẽ nào là do cô ta trùng sinh cho nên mới thay đổi cốt truyện? Hay là vì Bạch Lộ? Cô ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền