Chương 814: Kể chuyện
Phân chia đồ đạc xong, sau đó Phương Á Phân đóng gói chúng lại, ngày mai để anh cả Vương mang đi.
Anh cả Vương nghe Bạch Lộ phân chia, ngược lại không hề từ chối, bởi vì anh quả thực đã nhìn thấy, vải vóc và thịt trong nhà của em gái cực kỳ nhiều. Thậm chí vừa rồi cũng có mấy chục chị dâu quân nhân đến đây, mỗi người mang một rổ đồ, những thứ đó đúng là hù chết cô rồi.
Phương Á Phân cũng không hề khước từ. Nếu như là bình thường, bà chắc chắn sẽ không muốn con gái trợ cấp đồ dùng trong nhà, nhưng mà lần này bà cũng nhìn thấy, thịt khô và vải trong nhà con gái rất nhiều, bà sẽ không từ chối.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, mọi người đi tắm rửa. Tắm rửa xong, Bạch Lộ lên giường, Cố Thâm Dương đến chỗ của hai đứa con trai.
"Càn Càn, Khôn Khôn, tối nay cha sẽ kể chuyện xưa cho các con."
Cố Thâm Dương nói.
Cố Càn chớp chớp mắt: "Vâng ạ."
Cố Khôn:
"Chuyện xưa mà cha kể có dễ nghe không ạ? Có hay bằng mẹ kể không ạ?"
Cố Thâm Dương xoa xoa đầu thằng bé:
"Đợi con nghe chuyện xong thì hãy đánh giá xem, là câu chuyện mà cha kể hay hơn hay là câu chuyện của mẹ kể hay hơn."
Cố Khôn: "Được ạ."
Cố Thâm Dương bắt đầu kể về trận chiến của năm đó, đương nhiên, anh cũng không kể hết toàn bộ, cũng chẳng sâu sắc, bởi vì quá toàn diện, quá sâu sắc thì hai đứa con trai không thể hiểu được:
"... Sau đó, hai chú giải phóng quân hy sinh, một chú giải phóng quân cuối cùng liều chết truyền tin tức đi..."
Nói đến đây, Cố Thâm Dương nhìn thấy ánh mắt của hai đứa con trai đều đỏ lên.
Trong thời đại này, cho dù là trong lòng của người già hay là trẻ con, chú giải phóng quân đều là những người vĩ đại.
Bọn họ đánh lùi giặc ngoại xâm, bảo vệ quốc gia.
Cố Thâm Dương tiếp tục kể:
"Đợi sau khi chú giải phóng quân kia chữa lành vết thương rồi, đã về quê nhà của hai người đồng đội, anh ấy ôm hai đứa trẻ con từ quê nhà của hai vị đồng đội kia về, một đứa tên là Cố Càn, một đứa tên là Cố Khôn, anh ấy định đợi hai đứa trẻ lớn lên, lúc trở thành đàn ông rồi thì sẽ nói cho bọn họ biết, cha của bọn họ là anh hùng vĩ đại."
Chỉ trong khoảnh khắc như thế, thời gian dường như đã ngừng lại. Nhưng ngay sau đó, tiếng khóc của Cố Càn vang lên: "Huhu..."
Cố Càn khóc toáng lên, mẹ không phải mẹ ruột, cha cũng không phải ruột thịt, cậu nhóc rất đau khổ.
Chuyện khiến cậu nhóc khó chịu nhất không phải là điều này, mà là cha ruột của cậu nhóc đã hy sinh vì quốc gia rồi.
Cậu nhóc đã chín tuổi rồi, lúc còn nhỏ, đã chín chắn hơn so với bất cứ người nào. Lúc bà nội qua đời, thằng bé chỉ mới năm tuổi, thằng bé dắt theo em trai thơ dại đi theo mẹ kế, dựa dẫm vào mẹ kế, còn muốn lấy lòng mẹ kế, vừa lo lắng mẹ kế đối xử không tốt với bọn họ, cho nên cậu nhóc trưởng thành sớm hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi.
Cậu nhóc nghe hiểu chuyện cũ của Cố Thâm Dương, cậu nhóc là một trong số hai đứa bé trai đó, Cố Khôn là bé trai còn lại.
Cố Khôn thì ngây người, cậu nhóc nhìn sang anh trai, rồi nhìn sang cha, hai mắt cũng đỏ hoe theo.
Đứa trẻ bảy tuổi cũng biết ý nghĩa trong câu chuyện cũ, huống hồ Cố Thâm Dương còn nói rõ ràng.
Cố Khôn cắn chặt môi dưới, cuối cùng run rẩy lên tiếng hỏi: "Cho nên, mẹ là mẹ kế, cha
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền