Chương 82: Khí chất khác biệt
Bạch Lộ cười an ủi mẹ:
"Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều như vậy, để dành tiền cũng không thể đẻ ra tiền, sao quan trọng bằng người?"
Nói xong, cô quay sang Tiền Quốc Lượng:
"Cụ cứ việc kê đơn thuốc, chúng cháu bằng lòng thử."
Tiền Quốc Lượng bình tĩnh lại, hỏi:
"Có giấy bút không?"
"Có, cụ chờ chút."
Cô đáp rồi quay về phòng làm việc, từ trong phòng trọ đơn lấy ra cây bút máy, giấy và lọ mực.
Bạch Lộ sẽ không tự nhiên mà chuẩn bị bút máy và lọ mực, cô không có thú vui này, thú vui của cô là tập yoga, tới phòng tập thể thao rèn luyện cơ thể, giữ dáng người. Sở dĩ có bút máy này là bởi vì đại học của họ mở một khoá thư pháp, có cả bút máy và bút lông, cho nên trong phòng trọ đơn của Bạch Lộ không chỉ có bút máy mà còn có bút lông.
Cô đưa giấy bút cho Tiền Quốc Lượng, ông viết một chữ, không khỏi nói: "Bút tốt." Ông ấy là thầy thuốc đông y, cả đời kê phương thuốc, cho nên mới dùng bút viết một chữ là đã biết đây là bút tốt.
Bạch Lộ mỉm cười:
"Đây là ba nuôi cháu đưa cháu luyện chữ."
Đương nhiên là bút tốt. Cha ruột của Bạch Lộ có tiền, cô tiêu tiền chưa bao giờ bạc đãi bản thân, tất cả chi phí ăn mặc đều tốt. Cô cũng không hiểu về bút máy, nhưng mà có tiền, đương nhiên là mua hàng hiệu.
Tiền Quốc Lượng có thiện cảm với Bạch Lộ, lúc này nghe cô nói như vậy thì càng có thiện cảm hơn. Đúng vậy, tiền sao quan trọng bằng người? Nhưng mà người có thể nghĩ như vậy lại rất ít, thường bởi vì tiền mà không chuyện ác nào không làm.
Tiền Quốc Lượng kê toa thuốc xong, dặn dò:
"Đi hiệu thuốc bốc thuốc, đây là một tháng, có thể bảo hiệu thuốc chia thành 30 túi nhỏ."
"Cám ơn cụ, vậy có cần phải kết hợp đấm bóp không ạ?"
Bạch Lộ hỏi.
Đáy mắt Tiền Quốc Lượng hiện lên vẻ tán thưởng:
"Cần, nhưng mà cần sức, tôi đoán là sức của cháu không đủ."
Bạch Lộ nói:
"Cụ dạy cháu phương pháp là được, cháu có thể tìm người."
"Được." Tiền Quốc Lượng đồng ý.
Lúc Tiền Quốc Lượng dạy phương pháp, có chú ý về huyệt vị, bản thân Bạch Lộ không nhớ được nên vẽ lên trên giấy, nhớ rõ vị trí của từng huyệt vị.
Đương nhiên Tiền Quốc Lượng thấy được, nhịn không được ngạc nhiên nói:
"Chữ đẹp, từng luyện sao?"
Bạch Lộ cười đáp:
"Từng luyện để tu thân dưỡng tính mà thôi."
Tiền Quốc Lượng không ngờ ở trong khe núi còn có thể gặp được cô gái nhỏ như vậy, mỗi lời nói hành động đều không hề hợp với khe núi này, vậy mà lại rất hòa hợp. Ánh mắt của cô đoan chính, lời nói cử chỉ vừa lễ phép vừa có khí thế lớn, hoàn toàn khác với thôn dân câu nệ và hẹp hòi trong khe núi. Cô gái như vậy, người trong khe núi không thể nuôi ra được.
Ánh mắt Tiền Quốc Lượng dịu dàng hơn:
"Còn gì nữa không, nếu có thắc mắc khác thì đến chuồng bò hỏi ta."
"Được, cám ơn cụ. Cháu mời cụ ở lại ăn cơm, xem như là phí khám bệnh lần này, cụ thấy thế nào?"
Vừa nói, cô vừa bưng ra một chén mì sườn bắp cải được hâm nóng trong nồi.
Triệu Thu Bình sửng sốt, buổi tối làm nhiều hơn một chút nên bà ta còn nghĩ rằng Bạch Lộ làm dư, xem ra là không phải.
Tiền Quốc Lượng cản lại, nói:
"Không cần không cần, tôi là cán bộ được điều xuống cơ sở rèn luyện, không cần phí khám bệnh."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền