Chương 833: Nhóc mập mạp
Hai năm sau, tháng chín năm bảy mươi tư tại khu nhà ở gia đình của quân doanh. Thời tiết tháng chín vẫn còn sót lại chút ấm áp, đến chập tối thì mát mẻ hơn.
Một cậu bé mặc quần yếm hở hang đang nằm chổng mông trên mặt đất, không biết mình đang làm gì. Cố Thâm Dương đứng ở cửa một lúc lâu, nhìn mông nhỏ của thằng nhóc mập mạp, ngay cả cha thân yêu mà nó yêu thích nhất về mà nó cũng không thấy.
Cố Thâm Dương đi tới, dùng chân đá đá lên chân nhỏ ú ú của con trai. Cố Dị đang nằm trên mặt đất ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang đứng từ trên cao nhìn nó, đầu tiên là bất ngờ sau đó giơ đôi tay dơ hề hề lên níu lấy ống quần của Cố Thâm Dương
"Cha đã về, cha đã về."
Cậu nhóc muốn ôm chân Cố Thâm Dương leo lên nhưng không bò lên nổi:
"Cha mau ôm con lên, mau ôm con ..."
Nghe thấy giọng nũng nịu của con nít, lòng của Cố Thâm Dương cũng nhũn hết ra. Cố Thâm Dương bế cậu con trai mũm mĩm của mình lên, biết rằng cậu bé thích bế lên cao nhất.
"Ha ha, cha ơi, nâng cao một chút đi."
Bạch Lộ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy trong sân một lớn một nhỏ chơi đùa, lắc lắc đầu.
"Mẹ." nhìn thấy Bạch Lộ đi tới, Cố Dị giãy giụa xuống khỏi người Cố Thâm Dương:
"Mẹ ơi ..."
Bạch Lộ nghe thấy giọng nói này liền đau đầu. Tính cách của nhóc mập mạp này rất giống Cố Khôn, cậu nhóc gần như bắt chước Cố Khôn.
"Mẹ, con đã về."
Vừa lúc đó, người còn chưa xuất hiện, giọng của Cố Khôn đã truyền đến.
Cố Dị vặn vẹo mông, lập tức lao ra gọi "Anh hai" rồi nhào vào trong lòng Cố Khôn. Cố Khôn lúc này đã chín tuổi, đã có thể bế Cố Dị một cách chắc chắn.
Nếu như một đứa bé trai khác chín tuổi chắc không thể đỡ được thằng nhóc mập mạp ba tuổi này, nhưng vì Cố Càn và Cố Khôn đã đi theo cha luyện tập bốn năm năm cho nên thể lực của chúng so với những đứa trẻ khác sẽ tốt hơn, cho nên Cố Khôn có thể bế chắc Cố Dị.
"Viên Viên ..."
Cố Khôn nhéo nhéo mặt ú của em trai, mặc dù em trai nặng hơn trước, nhưng cũng là so với trước kia thôi, em trai mà mập như vậy khẳng định sẽ không thể nào lấy nổi vợ.
Cố Khôn buồn muốn chết, cậu phải kiếm tiền để cho em trai cưới vợ thôi.
Cố Càn đứng sau lưng Cố Dị và Cố Khôn, nhìn hai thằng em trai ngu ngốc yêu thương lẫn nhau. Cố Càn mười một tuổi học lớp bốn chững chạc hơn rất nhiều so với Cố Khôn học lớp ba. Cố Càn tính cách vốn điềm tĩnh, hai năm qua thì càng ngày càng trở nên chững chạc rất ra dáng anh cả trong nhà.
"Anh cả." Cố Dị thấy Cố Càn thì ngoan ngoãn đứng ngay ngắn. Ở nhà cậu sợ nhất là mẹ, còn người thứ hai là anh cả.
Bởi vì khác với cha và anh hai chiều cậu vô điều kiện thì mẹ sẽ dùng roi nhỏ đánh mông của cậu, còn anh cả sẽ dùng ánh mắt lạnh lùng để trừng phạt.
Cùng lúc ấy, Cố Khôn thì biểu hiện ra ngoài:
"Con, anh trai và em trai là tròn trịa viên mãn, thật là hay."
Trước đó, Thiết Đản nhìn bọn họ khẽ cười, tuy rằng ghen tị, nhưng cậu cũng đã rất thỏa mãn. Từ khi gặp mẹ nuôi, cuộc đời cậu đã trải qua một bước ngoặt lớn, được đi học, bà nội khỏe hơn trước, gia đình cũng có một số tiền tiết kiệm.
Sau khi tốt nghiệp ra trường, sẽ tốt hơn nếu có thể trở thành một công nhân, Thiết Đản tràn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền