ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ

Chương 857. Cảm thấy thiệt

Chương 857: Cảm thấy thiệt

Trong phòng ký túc xá, Trương Thanh Thanh lấy ra một cái túi xách cầm tay đưa cho Lục Mai. Lục Mai nhận lấy túi, ngỏ lời cảm ơn với Trương Thanh Thanh rồi sau đó lấy ra một túi khoai lang sấy:

"Thanh Thanh, Nhị Nhị, Lộ Lộ, các cậu mau tới ăn này."

Trương Thanh Thanh: "Cảm ơn."

Thôi Nhị: "Cảm ơn."

Bạch Lộ:

"Không cần đâu, tôi ngủ đây, cảm ơn cậu."

Lục Mai:

"Lộ Lộ, cậu đừng khách sáo, tôi để ở trên bàn, lát nữa cậu dậy thì có thể ăn đó."

Trong lòng Bạch Lộ nghẹn cơn bực bội này, cũng không lên tiếng nữa. Mặc dù nói là đi ngủ, có điều Bạch Lộ nằm trong ổ chăn, làm sao cũng chẳng ngủ được, trong lòng cô có chút buồn bực. Sắp đến thời gian đi học, không cần Thôi Nhị và Trương Thanh Thanh gọi cô, cô không hề ngủ mà đã tự tỉnh dậy rồi.

Lớp buổi chiều chỉ có hai tiết, cho nên tan học tương đối sớm, Bạch Lộ nói với Thôi Nhị và Trương Thanh Thanh:

"Tớ muốn đi cửa hàng bách hóa, các cậu có muốn đi không?"

Thôi Nhị sửng sốt:

"Đi cửa hàng bách hóa vào lúc này sao?"

Bạch Lộ:

"Dù sao cũng chẳng có việc gì, đi mua sắm."

Trương Thanh Thanh:

"Tớ không đi đâu."

Thôi Nhị:

"Tớ đi nữa."

Lục Mai:

"Các cậu đến cửa hàng bách hóa làm gì thế? Tớ vừa đến thủ đô, còn chưa từng đi cửa hàng bách hoá đâu, tớ có thể đi cùng với các cậu không?"

Thôi Nhị:

"Được chứ, vậy cũng chẳng sao đâu."

Ra khỏi trường học, Bạch Lộ nói:

"Nhị Nhị, cậu là người bản địa, cậu có biết ở đây có cửa hàng đồ dùng thiết yếu nào không? Loại cửa hàng không cần phiếu, mua đồ dùng cuộc sống, chẳng hạn như chậu rửa mặt gì gì đó ấy."

Thôi Nhị nói:

"Tớ biết cái này, cậu muốn đi sao? Không phải cậu có chậu rửa mặt rồi sao? Còn muốn mua cái gì nữa?"

Bạch Lộ:

"Đi xem một chút."

Thôi Nhị:

"Để tớ dẫn các cậu đi, nhưng mà chỗ tớ biết có hơi xa, phải ngồi xe điện đến."

Bạch Lộ:

"Vậy ngồi xe điện đi thôi."

Lục Mai:

"Xe điện có đắt không?"

Thôi Nhị: "Ba hào."

Lục Mai:

"Tớ... trên người tớ không có ba hào tiền lẻ, các cậu có ai có không? Có thể cho tớ mượn một ít được không?"

Bạch Lộ:

"Tôi không có."

Thôi Nhị:

"Hình như trên người tớ cũng không có, chi bằng chúng ta cùng góp lại trả đi."

Bạch Lộ:

"Các cậu ai trả, tớ sẽ đưa ba hào cho các cậu."

Lục Mai:

"Tớ có một xu, nếu tớ trả mà nói thì sẽ thối lại cho tớ một hào sao?"

Thôi Nhị:

"Thối chứ, trên xe có người thối tiền lẻ mà."

Bạch Lộ:

"Có người thối tiền lẻ thì có thể không cần góp lại trả mà, đều tự trả phần mình là được rồi."

Thôi Nhị:

"... Tớ quên mất."

Lên xe điện rồi, mọi người đều tự trả tiền xe của mình. Lục Mai có chút đau lòng, trong mắt cô ta, ba hào cũng là một khoản tiền, vốn có thể dùng để mua đồ ăn, bây giờ lại dùng để ngồi xe nên có cảm giác được một mất mười.

Cô ta cảm thấy có chút bị thiệt, ra ngoài chơi cũng là đề nghị của Bạch Lộ, chẳng phải Bạch Lộ nên trả giúp tiền đi xe này hay sao?

Bạch Lộ lại không biết suy nghĩ của Lục Mai. Sau khi ngồi xe điện được một lúc, Thôi Nhị đã bảo mọi người xuống xe. Kế tiếp, sau khi đi bộ được khoảng mười phút, mọi người đến trước một cửa hàng.

Thật ra vị trí của cửa hàng không tồi, bên trong có rất nhiều đồ đạc, xem như là một cửa hàng tạp hóa, hơn nữa cửa hàng này không nhỏ, không những có đồ dùng sinh hoạt,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip