ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 863: Ý tưởng

Lúc này, Cố Thâm Dương đón con trai từ nhà trẻ ra, hai cha con đang ăn cơm trưa ở nhà ăn, định về nhà ngủ trưa. Dọc đường, hai người gặp được tiểu binh gác cửa.

"Cố đội, có điện thoại, là của chị dâu gọi đến."

Bước chân của Cố Thâm Dương dừng lại, dứt khoát bế nhóc mập mạp đang nắm tay anh đi đường lên.

Cố Dị: "Cha ơi..." Cậu nhóc đột nhiên bị bế lên có chút hoảng sợ, vội vàng ôm lấy cổ Cố Thâm Dương.

Cố Thâm Dương nói:

"Mẹ gọi điện về, chúng ta đi nhận điện thoại của mẹ, con có muốn nghe không?"

Nhắc đến mẹ, đôi mắt của Cố Dị đỏ lên, dúi đầu vào giữa cổ của Cố Thâm Dương:

"Mẹ không cần con nữa."

Cố Thâm Dương:

"Sao mẹ lại không cần con chứ?"

Cố Dị:

"Mẹ cũng chẳng đến thăm con, đã rất lâu rồi mẹ không đến thăm con, không thấy mẹ nữa rồi."

Cố Thâm Dương:

"Mẹ đi học, đợi mẹ nghỉ sẽ quay về, con xem, bây giờ mẹ không phải đã gọi điện thoại về đó sao? Mẹ chắc chắn là nhớ Viên Viên, cho nên mới gọi điện thoại về đây."

Cố Dị:

"Thật không ạ? Mẹ nhớ Viên Viên thật ạ?"

Cố Thâm Dương:

"Đương nhiên rồi, mẹ nhớ Viên Viên mà."

Cố Dị:

"Được rồi, vậy con cũng nhớ mẹ."

Đến chỗ gác cổng, bởi vì Cố Dị được cha bế, cho nên có thể với lấy điện thoại. Cố Thâm Dương còn chưa kịp nhận máy, hai tay thằng bé đã cầm lấy điện thoại, cất giọng gọi:

"Mẹ ơi... mẹ ơi... Con là Viên Viên, là mẹ sao?"

Bên kia đầu dây, Bạch Lộ nghe được giọng nói của con trai, vô thức bật cười thành tiếng:

"Là Viên Viên à? Mẹ đây, mẹ rất nhớ Viên Viên đó."

Cố Dị nghe xong không nhịn được mà bắt đầu nức nở:

"Viên Viên cũng nhớ mẹ, mẹ thật xấu mà, cũng không quay về thăm Viên Viên, có phải mẹ không cần Viên Viên nữa hay không?"

Bạch Lộ vội vàng nói:

"Đâu có, đâu có, mẹ đang đi học, đợi mẹ nghỉ rồi sẽ tìm Viên Viên, mẹ rất nhớ, rất nhớ Viên Viên."

Cố Dị:

"Viên Viên nhớ mẹ, mẹ về nhà có được không?"

Bạch Lộ:

"Mẹ sắp về rồi, Viên Viên ở nhà ngoan ngoãn nghe lời cha, biết chưa?"

Cố Dị:

"Viên Viên nghe lời rồi, mỗi ngày Viên Viên đều rất ngoan mà."

Bạch Lộ:

"Có ngoan ngoãn ăn cơm, biết vâng lời tắm rửa không đó?"

Cố Dị:

"Có ạ, mỗi ngày đều ăn một bát cơm lớn như vậy, mỗi ngày đều tắm rửa, tắm rất sạch sẽ ạ."

Bạch Lộ:

"Viên Viên giỏi lắm, con đưa điện thoại cho cha đi."

Cố Dị bĩu môi, đưa điện thoại cho Cố Thâm Dương: "Cha ơi..." Ánh mắt tràn đầy vẻ tủi thân.

Cố Thâm Dương xoa xoa đầu cậu nhóc, đặt cậu nhóc xuống đất rồi mới nhận điện thoại: "A lô..."

Bạch Lộ đáp lời:

"Thâm Dương, gần đây em có một ý tưởng."

Cố Thâm Dương hỏi:

"Ý tưởng gì cơ?"

Bạch Lộ liền kể:

"Em định mua một cửa hàng ở thủ đô, sau đó gửi bản thảo thiết kế của mình cho nhà xưởng, nhờ bọn họ sản xuất, sau khi sản xuất xong thì bán trong cửa hàng, anh cảm thấy thế nào?"

Cố Thâm Dương đáp:

"Được chứ, chỉ cần là điều em thích đều có thể thử một chút."

Anh biết đây là giấc mơ của Bạch Lộ, Bạch Lộ từng nhắc đến, nếu không có chuyện xuyên sách này, cô sẽ mở một công ty thời trang, may quần áo tự mình thiết kế, mặc quần áo tự mình thiết kế.

Bạch Lộ nói đùa:

"Anh cứ chờ đi, sau này anh sẽ trở thành đàn ông sau lưng người phụ nữ thành đạt."

Cố Thâm Dương cười khẽ:

"Vậy anh chờ em nuôi anh."

Bạch Lộ đáp lại: "Anh yên tâm đi, em sẽ nuôi các

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip