ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 866: Nhà kiểu tây

Mấy mẹ con rời ga tàu hỏa. Bạch Lộ dẫn mấy đứa trẻ ngồi trên hai chiếc xe điện, đi tầm mười phút mới đến nhà. Nhưng mà nếu họ đi bộ cũng mất mười phút, tuy vậy không ai thấy mệt.

Tới nơi ở, mấy đứa trẻ nhìn căn nhà kiểu tây. Cố Càn và Cố Khôn đều không thấy ngạc nhiên, vì trước đó mấy đứa trẻ đã từng đến thủ đô, cũng từng ở loại nhà như thế này.

Căn nhà kiểu tây này là nhà có hai tầng lầu trên dưới, trên hai tầng còn có một gác mái. Căn nhà kiểu tây này vốn là của một đôi giáo sư trung niên, họ được sửa lại án xử sai, nên đã trở lại trường đại học để dạy học, chính phủ bên trên đã trả lại vài món tài sản cho hai vợ chồng họ.

Bạch Lộ thuê căn nhà kiểu tây này vì cô nhìn trúng việc hai vị giáo sư trung niên này không có con cái và họ hàng người thân, nên căn nhà sẽ không có ai đến làm phiền, lúc thuê ở lâu dài cô càng thấy yên tâm hơn.

Ở tầng một, ngoại trừ phòng ăn và phòng khách, còn có hai gian phòng, tuy rằng hai phòng này không lớn lắm, nhưng vẫn lớn hơn những căn phòng ở mấy căn nhà bình thường. Trong quá khứ, hai căn phòng không lớn này có lẽ được người hầu sử dụng. Tầng trên có ba căn phòng, đều có diện tích không nhỏ.

Bạch Lộ đặt Cố Dị xuống, mở khóa dây xích sắt của căn nhà ra rồi nói:

"Các con vào đi, mẹ đi làm cơm trưa cho các con, các con muốn ăn cơm chiên trứng không?"

Cố Khôn đáp lời ngay:

"Thật tốt quá, con rất nhớ đồ ăn do mẹ làm."

Bạch Lộ cười hỏi:

"Ở nhà cha không nấu cơm cho các con ăn à?"

Cố Khôn thành thật trả lời:

"Mấy cha con đều ăn ở căn tin, cha sẽ không nấu cơm."

Ở phòng khách, trên bàn trà có đặt đồ ăn, có hạt dưa, có chân gà nướng, có cánh gà ngâm ớt, táo, chocolate, kẹo sữa và một dĩa cherry. Đồ ăn đều không được bao bọc, nên nhìn không ra vấn đề gì.

Bạch Lộ nói:

"Các con ở mấy phòng trên lầu, các phòng đều giống nhau, các con tự chọn mỗi người một phòng nhé."

Cố Càn lễ phép nói:

"Con cám ơn mẹ."

Cố Khôn nhanh nhảu:

"Con cám ơn mẹ, anh, để em chọn trước nhé."

Cố Càn đồng ý: "Được." Sau khi cả hai nói xong, thì chạy lên lầu.

Cố Dị không đi theo, tầm mắt cậu bé nhìn chăm chú vào đồ ăn trên bàn:

"Mẹ ơi, đây là cái gì?"

Cậu bé chỉ tay về mấy trái cherry.

Nói đến đây, Bạch Lộ cũng không nhớ bản thân đã bao lâu rồi không lấy cherry ra.

Bạch Lộ nói:

"Đây là trái cây nhỏ, con ăn thử xem có ngon không? Nhưng mà lúc ăn, hạt nhỏ bên trong phải nhổ ra nhé, biết không?"

Cố Dị cắn thử một trái, sau đó hai mắt cậu bé liền sáng lên:

"Ăn ngon quá, mẹ ơi, trái này ngon."

Sau đó, Bạch Lộ ôm lấy Cố Khôn, bé trai mười hai tuổi đã cao gần bằng cô rồi. Bạch Lộ còn nhớ năm trước, thời điểm chia tay, thằng bé còn không cao bằng cô:

"Khôn Khôn cao lên rồi."

Cố Khôn ngại ngùng cười.

"Mẹ ơi..." Cố Dị xoay xoay cơ thể muốn được Bạch Lộ ôm.

Bạch Lộ nhận lấy Cố Dị từ trong lòng ngực Cố Càn:

"Càn Càn vất vả rồi, con còn phải chăm sóc hai em trai nữa."

Cố Càn đáp lời mẹ:

"Con không vất vả, hai em trai đều rất nghe lời."

Mỗi lần được mẹ khen, cậu bé đều vui vẻ.

Bạch Lộ âu yếm nói:

"Đi thôi, mẹ đã thu dọn phòng ở của các con rồi, mỗi đứa đều có phòng riêng nhé."

Cô nhớ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip