Chương 877: Đều ngây thơ
Kể từ năm mới, Bạch Lộ đã có hơn nửa năm không gặp Cố Thâm Dương. Thật ra, cô rất quen thuộc với nội dung của năm thứ nhất, mặc dù có chút chênh lệch nhỏ đối với chương trình học ở thế giới ban đầu của cô, nhưng mà cô đều hiểu hết những kiến thức này, cho nên mới xin nghỉ:
"Nhớ mọi người nên mới quay về."
Hôm nay cô quay về rồi, đương nhiên tối đến sẽ làm, thế cho nên ngày hôm sau, Bạch Lộ cũng suýt chút nữa không dậy nổi, nhưng mà cô vẫn nghiến răng thức dậy. Bạch Lộ hiếm khi được về nhà nên hôm nay Cố Thâm Dương bèn xin nghỉ một ngày.
Đến giờ cơm tối, Cố Dị còn chưa chạy đến chỗ người gác cổng bộ đội, đã nhìn thấy anh trai đã quay về, Cố Càn đạp xe đạp chở Cố Khôn. Cố Dị chạy tới:
"Anh ơi... anh ơi..."
Cố Càn phanh xe đạp lại, Cố Khôn nhảy từ trên xe xuống:
"Viên Viên, em muốn ngồi sao?"
Bọn họ đã thành quen rồi, mỗi lần đến giờ cơm tối, em trai đều sẽ đến đón bọn họ.
Cố Dị lắc đầu:
"Anh ơi, mẹ đã trở về rồi..."
Cố Càn sửng sốt:
"Mẹ vừa đi vừa về phải mất mấy ngày cơ mà, sao lại quay về rồi?"
Mặc dù nói như vậy, thế nhưng Cố Càn vẫn rất vui vẻ, cậu nhóc đạp xe đạp nhanh chóng chạy về phía nhà mình. Cố Khôn dắt Cố Dị, chạy chậm ở đằng sau.
"Mẹ ơi..." Cố Càn dừng xe đạp lại, người lập tức chạy ào vào trong nhà.
Bạch Lộ nói:
"Cẩn thận một chút, đừng chạy nhanh quá."
Cố Càn nhìn thấy Bạch Lộ thì cười nói:
"Nghe Viên Viên nói mẹ đã trở về rồi, con rất vui mừng, nhưng mà mẹ này, kỳ nghỉ Quốc khánh không nhiều như vậy mới phải? Hôm nay bọn họ cũng khai giảng rồi, sao mẹ đã quay về rồi?"
Bạch Lộ nói:
"Mẹ xin nghỉ vài ngày, ngày kia sẽ trở lại."
Cố Thâm Dương:
"Gấp như vậy à?"
Bạch Lộ: "Ừ."
Cố Khôn:
"Có phải mẹ nhớ con nhất không?"
Người còn chưa vào cửa, giọng nói đã truyền từ bên ngoài vào rồi.
Cố Dị lập tức nói:
"Mẹ nhớ con nhất, nhớ con nhất..."
Bạch Lộ:
"Mẹ nhớ Khôn Khôn và Viên Viên nhất."
Không còn cách nào mà, ai bảo hai đứa con này đều ngây thơ chứ. Một đứa là non nớt thật, một đứa là giả vờ non nớt.
Cố Dị xoa xoa đầu của mình, hứ một tiếng, sau đó chạy ra ngoài.
Bạch Lộ:
"Viên Viên, sắp ăn cơm rồi, con đi đâu thế?"
Cố Dị:
"Con đi đón anh ạ."
Bây giờ Cố Dị cực kỳ vui mừng, bởi vì cha và mẹ đều ở nhà. Chỉ có điều, đến sáng hôm sau mẹ lại phải đi rồi. Cố Thâm Dương tiễn Bạch Lộ đến nhà ga, tiễn cô lên xe lửa, sau khi xe lửa khởi hành thì anh mới rời đi.
Sau khi Bạch Lộ đến thủ đô rồi, không tung ra kiểu dáng mới ngay lập tức, cuối tháng mười một, cô đã gửi bốn mươi bản vẽ thiết kế đến các cửa hàng quần áo khác nhau, vì đây là lần đầu tiên cô may quần áo theo quy mô lớn, cho nên người của cửa hàng quần áo rất tò mò mà bắt đầu nói chuyện phiếm với cô.
"Đồng chí, trước đây cô may hai mươi bộ quần áo trong một lần, tôi tưởng là trong trường học và nhà máy yêu cầu, bây giờ lại đưa tới quần áo của trẻ con, hình như suy nghĩ lúc trước của tôi đã sai lầm rồi."
Bà chủ của cửa hàng may quần áo nói.
Bạch Lộ nói: "Đúng vậy, tôi có sắp xếp khác. Tôi thấy tốc độ của bà chủ rất nhanh, lần trước tôi yêu cầu may hai mươi bộ quần áo, thời gian may của bà chủ nơi này tương đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền