Chương 881: Xin điều chuyển
Trường học theo hình thức mở cửa, người ngoài có thể đi thẳng vào. Hôm ấy, Bạch Lộ xoay người, cô dùng tay xoa xoa mắt, nhìn nhầm rồi sao? Lại nhìn kỹ hơn, không hề nhìn lầm đâu, đúng là nhóc mập mạp mà.
"Mẹ ơi..." Nhóc mập mạp Cố Dị chạy về phía Bạch Lộ: "Mẹ ơi..."
Bạch Lộ vội vàng đón lấy cậu nhóc:
"Sao con lại ở đây? Các anh con đâu rồi?"
Cố Dị chỉ sang một bên:
"Cha đến rồi."
Bạch Lộ tưởng rằng là nhóc mập mạp đi theo anh trai đến, thật không ngờ Cố Thâm Dương đã vào rồi, mà còn ở trên xe.
Cố Thâm Dương đẩy cửa xe ra rồi bước xuống. Bất kể là đi đến đâu, cả người mặc quân phục phẳng phiu đều là thứ thu hút người khác nhất, lại thêm gương mặt đẹp trai của anh, dáng người cũng tốt. Mặc dù có rất ít người trong ngôi trường này, thế nhưng ánh mắt của một số người ở gần vẫn đổ dồn vào người anh. Cố Thâm Dương đi về phía Bạch Lộ.
Bạch Lộ đúng là giật cả mình:
"Anh... Anh... Sao lại đến đây thế?"
Cố Thâm Dương bế Cố Dị lên:
"Anh đến rồi, cũng không định đi nữa."
Bạch Lộ: "Hả?"
Cố Thâm Dương:
"Anh xin điều đến quân khu bên này rồi."
Bạch Lộ khiếp sợ:
"Anh chưa nói với em mà."
Cố Thâm Dương:
"Anh muốn dành cho em một bất ngờ."
Đúng là bất ngờ thật.
Bạch Lộ:
"Vậy Càn Càn và Khôn Khôn thì sao?"
Cố Thâm Dương:
"Chúng nó đã giải quyết xong thủ tục chuyển trường, có điều chúng nó muốn chờ sau khi thi cuối kỳ xong mới trở về."
Bạch Lộ:
"Anh tới bất ngờ quá, cũng may nhà em thuê là nhà gỗ nhỏ, bên trong nhiều phòng."
Cố Thâm Dương:
"Giữa chúng ta còn phải nói phòng nhiều hay ít sao?"
Bạch Lộ: "..."
Cố Dị:
"Mẹ ơi, mẹ nhìn thấy con có vui vẻ không ạ?"
Bạch Lộ:
"Mẹ vui mừng đến mức ăn cũng không ngon."
Cố Dị:
"Tại sao vui mừng sẽ ăn cơm không ngon ạ? Con vui vẻ sẽ ăn được nhiều cơm hơn mà."
Bạch Lộ:
"Bởi vì mẹ muốn đưa cơm cho con ăn đó, cho con ăn đến mập mạp."
Lúc nói chuyện, Bạch Lộ leo lên xe, bọn họ ngồi ở sau xe, đằng trước có tài xế lái xe, là lính cảnh vệ của Cố Thâm Dương. Bạch Lộ có chút ngẩn ngơ, thật ra cô đã nghĩ đến chuyện sau khi tốt nghiệp sẽ chuyển công ty vào thành phố nơi bộ đội ở, vậy mà không ngờ rằng Cố Thâm Dương lại xin điều đến đây.
Trong một diễn biến khác, trước đó, Bạch Lộ lại mỉm cười:
"Nói như vậy, nếu mời tôi ăn cơm thì chắc chắn có chuyện gì cần hỏi tôi gì gì đó đúng không? Hay là?"
Nam sinh lập tức lên tiếng:
"Cậu... Cậu kết hôn rồi ư?"
Bạch Lộ nói:
"Đúng vậy, tôi cũng có ba đứa con rồi, chỉ là cuộc sống lúc ở nhà mẹ đẻ và nhà chồng không tệ cho nên trông tôi tương đối trẻ tuổi."
Nam sinh:
"Đây... như vậy à? Tôi... tôi đột nhiên nhớ ra tôi có chuyện, vậy tôi đi... đi trước nhé?"
Bạch Lộ vẫy tay:
"Được, tạm biệt."
Ba năm sau, tiết thanh minh.
Đại đội sản xuất Trường Thanh.
Cố Thâm Dương dẫn theo người nhà đứng trước ngôi mộ. Đây là ngôi mộ mới, được di dời lại lần nữa, chôn cất cha mẹ của Cố Thâm Dương chung với nhau. Đây cũng là nguyên nhân lần này bọn họ đến đây.
Cố Thâm Dương quỳ xuống, dập đầu với ngôi mộ:
"Cha, mẹ, cả nhà bọn con đến thăm hai người đây."
Đằng sau anh là Bạch Lộ, Cố Càn, Cố Khôn và Cố Dị.
Cố Dị: "Ông nội, bà nội, cháu tên là Cố Dị, tên mụ là Viên Viên, cháu lớn rồi, cảm ơn ông bà đã sinh ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền