Chương 892: Ngoại truyện: Thân thế của Bạch Lộ 8
Loại chuyện nhỏ diễn ra giữa bữa tiệc này, Bạch Lộ không để ý lắm. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, nếu Bạch Lộ không gặp bà Giang, chắc cô đã quên mất, từ nhỏ đứa trẻ Cố Khôn này đã thích hờn dỗi, lúc trước thằng bé thích hờn dỗi với cha thằng bé. Lúc có người đến nói chuyện, Bạch Lộ đều để Cố Khôn đi giao lưu.
Bỗng bà Giang lên tiếng:
"Đáng tiếc quá, chủ tịch Bạch mới bốn mươi tuổi đã về hưu rồi. Cô nên biết rằng sau khi giao sản nghiệp cho người khác, rất khó để thu hồi lại, đặc biệt là một khi giao công ty cho người khác quản lý rồi, cô sẽ không còn nắm giữ quyền quản lý tài chính của công ty nữa, dù là giao cho con trai, nhưng con trai cưới vợ rồi thì sẽ quên mẹ."
Bạch Lộ cười nói:
"Tin tức của chủ tịch Giang đã chậm rồi, hiện tại tôi đã về hưu, chuyện ở công ty đều giao lại cho con trai tôi quản lý, chỉ là bây giờ chưa tuyên bố cho bên ngoài biết thôi."
Bà Giang nhíu mày:
"Cậu là con trai của chủ tịch Bạch?"
Cố Khôn nói:
"Đáng tiếc quá, đúng là như vậy đấy."
Bà Giang khó chịu vì bị mất mặt. Nhưng nhờ như vậy, khiến mọi người biết được thân phận của Cố Khôn, thì ra thanh niên này là con trai Bạch Lộ.
Cố Khôn:
"Dì à, dì nói như vậy, chẳng lẽ con trai dì cưới vợ rồi đã quên mất mẹ sao?"
Cố Khôn không định chấp nhận chuyện này, dù tạm thời anh ấy chưa có ý định cưới vợ, nhưng dù có cưới vợ rồi, anh ấy sẽ không quên mẹ.
Lời này của Cố Khôn là thật, không chỉ Cố Khôn, mà cả Cố Càn cũng vậy, trong lòng hai anh em họ, dù là vợ con, đều không quan trọng bằng mẹ nuôi, bởi mẹ nuôi là người rất quan trọng trong cuộc đời họ. Có thể nói, nếu không có mẹ nuôi, thì sẽ không có hai anh em họ của ngày hôm nay. Dù hiện tại cả hai anh em đều không còn ký ức của ngày còn thơ bé, nhưng cả hai đều biết được, sau khi bà nội qua đời, mẹ nuôi luôn kiên trì nuôi dưỡng họ, yêu thương nuông chiều họ, ở cái niên đại nghèo khổ đó, có một người mẹ nuôi như vậy, là may mắn cả đời hai anh em có được. Cho nên, dù trong tương lai vợ của họ và mẹ nuôi xảy ra mâu thuẫn, họ sẽ không có chút do dự mà đứng về phía mẹ nuôi.
Bà Giang khiếp sợ ngây người ra, sau đó sắc mặt bà ta liền khó coi, bà ta không ngờ rằng người thanh niên trước mặt này không cho bà ta chút thể diện nào. Sắc mặt bà Giang trầm xuống:
"Chủ tịch Bạch, người của cô hình như khuyết thiếu sự giáo dục."
Cố Khôn phì cười:
"Dì à, ngay trước mặt mẹ tôi, dì nói mẹ tôi không nên giao công ty cho tôi, dì bảo tôi nên có thái độ nào với dì đây? Huống chi, không phải chính dì nói như vậy sao? Con trai cưới vợ sẽ quên mẹ, nếu dì chưa trải qua, sao biết rõ chuyện này thế?"
Lúc này Bạch Lộ mới lên tiếng:
"Được rồi, dì Giang của con đang nói đùa với con đấy, chuyện gia đình nhà chúng ta, bà ấy là người ngoài, sao có thể xen vào được?"
Cô nói với con trai xong thì nhìn bà Giang nói:
"Thật là ngại quá, con trai tôi cảm thấy bực bội khi nghe thấy có người nói tôi không nên giao công ty cho thằng bé, dự định của con trai tôi là sẽ phát triển công ty thật tốt để tôi được vui vẻ mà."
Lời của Bạch Lộ không có ý gì xấu, nhưng khi vào tai người thông minh thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền