Chương 90: Gửi ngân hàng
Vương Hữu Quốc đối với Mễ Tâm Nhi có ấn tượng rất sâu sắc, hình ảnh trước kia đã không còn nữa, nhưng ấn tượng của một tháng qua lại rất sâu. Mỗi lần Mễ Tâm Nhi gặp anh ta đều niềm nở chào hỏi, nụ cười tươi rói, khác hẳn với những cô gái bảo thủ thời ngày nay. Lúc Mễ Tâm Nhi nói chuyện với anh ta cũng rất thoải mái, cũng sẽ không nhìn trước ngó sau. Không thể không nói, một cô gái tươi đẹp như vậy, Vương Hữu Quốc rất có thiện cảm.
Với lại, nhìn cách cô ta đối với Bạch Lộ bây giờ, ấn tượng của Vương Hữu Quốc đối với cô ta càng thêm tốt và sâu hơn. Vương Hữu Quốc mỉm cười:
"Chào đồng chí Mễ Tâm Nhi, quan hệ của cô và Lộ Lộ tốt thật."
Mễ Tâm Nhi nói:
"Đúng vậy, tôi đối với Lộ Lộ mới gặp mà như đã quen thân, tôi ngưỡng mộ Lộ Lộ."
"Lộ Lộ thực sự đáng ngưỡng mộ."
Bạch Lộ:
"... Hai người quá khen rồi."
Xe bò nghiêng ngả, bởi vì đường đi không bằng phẳng cho nên mọi người cũng không tiếp tục tán gẫu nữa. Bạch Lộ nghĩ thầm, nữ chính đối với nam chính thật nhiệt tình, cô cười nói:
"Cám ơn đồng chí Mễ Tâm Nhi."
Nói xong cô không hề khách khí mà ngồi lên đùi Mễ Tâm Nhi. Hơn nữa, mặc dù cô không biết tại sao Mễ Tâm Nhi lại đối xử nhiệt tình với cô như vậy, nhưng nếu như người ta đã muốn như thế, cô mắc gì phải từ chối chứ? Cô không chịu nổi việc đứng cả suốt cả quãng đường lên thị trấn đâu.
Một tiếng sau, xe bò đến thị trấn. Người đánh xe nói:
"Y như cũ, mười một giờ tập hợp, qua thời gian sẽ không đợi đâu nha."
Sau khi mọi người rời đi, Bạch Lộ tự mình đi tìm người đánh xe, đưa cho anh ta hai cái bánh bao nhỏ cùng một gói mì sợi khô:
"Anh ơi, tầm ba bốn giờ chiều tôi mới về được, anh có thể đón tôi vào buổi chiều được không? Đương nhiên tôi sẽ không sử dụng tài sản công cho mục đích cá nhân đâu, vì vậy tôi nhất định sẽ trả tiền xe cho anh mà."
Người đánh xe nhìn thoáng qua đồ vật trong tay, hai cái bánh bao cùng một cân mì sợi khô, cũng đáng giá ba bốn hào. Nghĩ đến tụi nhỏ ở nhà, anh ta không nỡ đẩy ngược trở về:
"Được, ba giờ chiều, tôi ở chỗ cũ đợi cô. Có điều cô phải chịu phí đi lại, tổng hết là bốn xu."
Chi phí đi lại một chuyến là hai hào, buổi sáng cộng với buổi chiều, coi như Bạch Lộ đã đi hai chuyến rồi.
"Cái này không thành vấn đề."
Bạch Lộ thương lượng đâu vào đấy với người đánh xe xong, mới thở phào nhẹ nhõm.
Khoản tiền gửi hiện tại của Bạch Lộ là 220,8 cộng thêm 11,9 (đây là tiền mua thức ăn cho nhà họ Cố, mặc dù nó được lấy ra từ nhà trọ độc thân của cô, nhưng nó được khấu trừ vào tiền lương của Cố Thâm Dương), 600 cân trứng ở trạm thu mua có giá 240 đồng, cộng lại lên tới 472,7 đồng. Cô đến ngân hàng mở tài khoản, số tiền gửi 1000 trước đó vẫn y nguyên, cô gửi thêm cho Cố Càn 110, Cố Khôn 110, bản thân thì 400.
Sau đó, Bạch Lộ bỏ ít đồ vào gùi, rồi đi đến nhà Lý Tiểu Tú. Lúc này đã là mười một giờ, Bạch Lộ đi nửa vời kiểu này, nhà người ta chắc hẳn sẽ ăn cơm. Theo lý mà nói, thời buổi này lương thực thiếu thốn như vậy, Bạch Lộ nên kiêng kỵ, thế nhưng Bạch Lộ không có. Bạch Lộ đến sân nhà Lý Tiểu Tú, điều kiện gia đình Lý Tiểu Tú khá tốt, là sân riêng biệt: "Cho hỏi có Lý Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền