Chương 901: Ngoại truyện: Thân thế của Bạch Lộ 17
Họ ăn một bữa cơm với nhau, rồi cùng nhau tán gẫu nói chuyện phiếm, sau đó Bạch Lộ và Cố Thâm Dương trở về nhà.
Vừa về đến nhà, Cố Thâm Dương liền hỏi:
"Ảnh chụp của em đâu?"
Bạch Lộ nói:
"Em có album, trong album có ảnh chụp, có ảnh chụp từ nhỏ đến lớn của em."
Cố Thâm Dương bất đắc dĩ mà ngoắc ngoắc tay, người phụ này thật là, từ trước đến nay vẫn không lấy ra cho anh xem.
Khi Bạch Lộ nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì biết suy nghĩ trong đầu anh, cô cười cười:
"Em quên mất."
Bạch Lộ lấy album ra, hai người cùng nhau nhìn ảnh chụp trong album, có rất nhiều ảnh từ nhỏ đến lớn của Bạch Lộ, từ những bức ảnh cô gái bé nhỏ còn mặc yếm, đến khi cô trưởng thành sở hữu dáng vẻ xinh đẹp duyên dáng.
Cố Thâm Dương chỉ tay vào một bức ảnh hỏi:
"Đây là nơi nào?"
Bạch Lộ:
"Đây là tháp sắt ở Paris... Nơi này là sân nhỏ trước cửa nhà em ở nông thôn..."
Bạch Lộ cầm mấy bức ảnh lên để giải thích cho anh,
"Còn có chỗ này, là rừng Dương Mai, giống với rừng Dương Mai của đại đội sản xuất Trường Thanh... Còn có chỗ này, nơi này..."
Cố Thâm Dương yên lặng lắng nghe cô nói, hai người dựa vào nhau.
Ngày hôm sau, Bạch Lộ chuẩn bị mấy bức ảnh chụp mang đến cho Lâm Tú Dao xem.
Tiếng cười khúc khích vang lên...
Lâm Tú Dao cũng không nhịn được mà bật cười, người đàn ông họ Bạch nhưng lớn lên lại rất đen:
"Cháu có ảnh chụp không?"
Bạch Lộ nói:
"Cháu không có ảnh chụp của ông, nhưng lại có ảnh chụp của cha mẹ, còn có ảnh chụp của bà, cháu đặt ở nhà không mang đến đây, sau này cháu sẽ mang đến cho bà xem nhé."
Lâm Tú Dao rất tò mò về bản thân của thế giới kia: "Được."
Lâm Tú Dao nhìn những bức ảnh, có ảnh chụp từ nhỏ đến lớn của Bạch Lộ, còn có ảnh cha mẹ cô, ảnh chụp của cô và Lâm Tú Dao, đó là người phụ nữ giống bà ấy như đúc, nhưng nụ cười trên gương mặt bà cụ trong ảnh rất hiền từ... Đó là bà ấy của thế giới kia sao? Lâm Tú Dao nhìn, đúng là người phụ nữ trong ảnh rất giống bà, nhưng nụ cười trên gương mặt người trong ảnh rất vui vẻ phúc hậu, không phải là nụ cười mà bà ấy thường hay cười.
Bà cụ trong bức ảnh cười rất hạnh phúc, bà cụ dùng chiếc hoa tai bằng vàng mà mấy bà lão trung niên rất yêu thích, nhẫn trên tay cũng bằng vàng, mặc trên người chiếc áo màu đỏ sậm, quần màu đen, trông bà cụ rất phúc hậu.
Bạch Lộ nói:
"Bộ quần áo bà nội đang mặc trên bức ảnh là do cháu mua tặng đấy, lúc đó bà nội rất thích, nói rằng màu sắc này rất đẹp, rất thích hợp với tuổi của bà."
Lâm Tú Dao cũng đồng ý:
"Những người ở tuổi này rất ưu tích ăn mặc như vậy."
Khi Lâm Tú Dao ở tuổi này, đột nhiên có con cháu, bà ấy càng yêu thích đời sau của con cháu. Lâm Tú Dao cẩn thận nhìn từng bức ảnh của Bạch Lô, những bức ảnh sau này của cô ở tuổi mười ba mười bốn tuổi, trong những bức ảnh này không có cha mẹ cô, nhưng mà hình ảnh của bà ấy lại nhiều hơn. Lâm Tú Dao từng nghe Bạch Lộ kể lại, khi Bạch Lộ học lớp bốn tiểu học, thì mẹ cô đã qua đời, nên Bạch Lộ được một tay bà ấy nuôi lớn, dù đây là bản thân ở thế giới khác, nhưng vẫn khiến Lâm Tú Dao có cảm giác đặc biệt.
Bản thân từng nuôi dưỡng một đứa trẻ từ nhỏ cho đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền