ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 834: Phiên Ngoại 5

Nông trường, Trình Dã đang khiêng khúc gỗ đi về phía trước. Cùng khiêng khúc gỗ với anh ta, một người lên tiếng:

"Nghe nói chưa, có một tên nhóc mới tới, suýt chút nữa đánh chết lão đại khu phía tây."

Trình Dã không tham dự vào cuộc thảo luận, anh ta đặt khúc gỗ xuống rồi cử động bả vai đau nhức.

Người kia tiếp tục:

"Dường như là vừa mới tiến vào đã chọc người ta."

Người khác chen vào:

"Chuyện này không phải là chuyện từ khoảng thời gian trước rồi à."

"Tin tức này của anh lạc hậu quá, mới từ phòng kín ra, vừa thả ra tên nhóc kia nhân lúc làm việc, giống y như nghé con liều mạng đẩy ngã lão đại kia xuống."

"Cũng không đợi người ta phản ứng kịp lập tức đè người ta đánh một trận, nghe nói xung quanh có người can ngăn, nhưng mà tên nhóc kia đè người ta đánh kéo kiểu gì cũng không kéo ra."

"Lão đại khu phía tây cũng đã ở đây một thời gian, lần này trực tiếp tiến vào bệnh viện, tên nhóc kia lại bị nhốt vào phòng kín."

Sau đó, có người gọi đi ăn cơm, Trình Dã là người chạy đi đầu tiên, lấy cơm xong, anh ta chạy tới bên cạnh một ông cụ.

"Ông nội, ăn cơm đi ạ."

Ông cụ khom người xuống, phủi đất trên người rồi nhìn về phía anh ta. Ông ta ăn mặc rách tung tóe, mùa đông lạnh như vậy mà có chỗ cũ nát còn lộ ra thịt, dưới lớp quần áo rách tung tóe là tay chân mảnh khảnh, gầy trơ cả xương, giống y như khúc cây khô già. Trên môi đều là khe nứt, thấm ra chút máu.

Khi nhìn thấy Trình Dã đi tới, ông cụ vươn bàn tay gầy khô ra nhận lấy đồ ăn Trình Dã đưa qua. Trong bột ngô trộn thêm ít gạo cao lương làm thành bánh bột ngô, chỉ có hai miếng bánh nhỏ thêm một ít rau, không có chút thịt nào. Đừng nói là người làm việc cả ngày ăn không đủ no, cho dù là người không làm việc ngày mùa đông chỉ ăn một ít như thế cũng đói đến dạ dày chua xót.

Ông cụ cầm một cái bánh, cắn hai miếng, uống thêm chút nước ấm làm ấm cơ thể, cảm thấy sức lực khôi phục một chút. Ông ta đưa đồ ăn còn lại cho Trình Dã:

"Ông không đói bụng, cháu ăn đi."

Trình Dã ăn bánh bột ngô của mình:

"Cháu không ăn, cháu còn nhỏ không ăn nhiều."

Ông cụ nghe thấy thế thì cười hai tiếng. Không phải là ông ta chưa từng trải qua tuổi này, đang ở độ tuổi mới ăn xong lại đói, chưa từng nghe nói tới câu thằng nhóc choai choai ăn chết ông già à.

"Ông đừng làm việc nữa, cháu đi nói với thủ lĩnh cháu làm thêm phần việc của ông, ông nghỉ ngơi đi."

"Đâu có việc của ông lại để cháu làm, cháu có thể làm nhiều việc như vậy thì sau này mỗi ngày sẽ phải làm nhiều như thế, hai ta đều không thể rảnh rỗi."

Ông cụ xua tay:

"Đừng để ý tới ông."

"Ông làm việc giỏi hơn cháu nhiều."

"Mau ăn cơm đi."

...

Hai người đang nói chuyện, thì bên ngoài có người gọi:

"Trình Dã, có người tìm!"

Trình Dã nói một tiếng với ông cụ:

"Cháu đi ra ngoài một chuyến trước."

Trình Dã đi theo người ta ra ngoài, còn chưa đi ra xa đã thấy được một người đàn ông cao lớn mặc áo bành tô đứng ở cửa, nắm tay một cô gái nhỏ cũng mặc áo choàng. Lông cáo, tuyết trắng, phù hợp với tên cô bé.

Khi Trình Dã nhìn thấy người tới thì dừng bước một lát, gương mặt cũng tối sầm xuống. Anh ta không chuẩn bị tiến về trước, trái lại chuẩn bị xoay người.

Anh ta còn chưa nhúc nhích, phía sau truyền đến giọng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip