ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 835: Phiên Ngoại 6

Trình Vĩ tới đây một chuyến là vì mang Trình Dã đi, không vì lý do nào khác. Ông ta công việc bận rộn, Trình Bạch Tuyết không có bạn bè gì, còn thường xuyên muốn tìm Trình Dã. Khoảng thời gian trước, Trình Bạch Tuyết còn phát sốt, trong mơ đều muốn tìm anh, nếu không thì không ăn cơm. Trình Vĩ chỉ có một đứa con gái, không có biện pháp, chỉ có thể chiều theo con gái.

Trình Vĩ dẫn theo Trình Bạch Tuyết đến nhà khách. Hiện giờ ông ta muốn thân phận có thân phận, muốn địa vị có địa vị, nguyện ý hạ mình là nể mặt ông cụ từng nuôi dưỡng ông ta, từng dạy dỗ ông ta.

Trình Bạch Tuyết líu ríu nói chuyện, Trình Dã không có tâm tư lắng nghe. Trình Bạch Tuyết nhào vào trong lòng anh ta, ngẩng đầu:

"Anh Trình Dã, có phải anh lạnh hay không?"

Nói xong còn muốn cởi áo choàng lông cáo trên người ra. Trình Dã đứng yên không nhúc nhích.

Trình Bạch Tuyết nghe thấy thế, nắm lấy tay Trình Dã:

"Anh Trình Dã, đi, cha em mua socola cho em, là hàng từ nước ngoài, ăn rất ngon rất ngọt."

Trình Dã lấy được không ít socola từ chỗ Trình Bạch Tuyết, bóc vỏ đưa cho ông cụ. Ông cụ quật cường không chịu ăn:

"Cháu ăn đi."

Trình Dã ăn một miếng, lại cất phần còn lại đi.

"Cháu nguyện ý đi cùng Trình Vĩ không?"

Trình Dã lắc đầu: "Không muốn."

Lúc này ông cụ mới mỉm cười.

Trình Dã nói:

"Không còn chuyện gì khác, tôi đi về trước đây."

Trình Vĩ nhìn ông cụ thở dài nói:

"Thầy à, em biết thầy trách em, em muốn nói chuyện với thầy, có một số việc để đứa bé biết cũng không có chỗ tốt gì."

Ông cụ không biết là bị Trình Vĩ thuyết phục, hay là xảy ra chuyện gì, nói với Trình Dã:

"Cháu đi chơi với Bạch Tuyết đi."

Trình Dã còn muốn nói tiếp, ở dưới ánh mắt của ông cụ vẫn là đi ra ngoài. Trình Bạch Tuyết chạy đến trên xe cho anh ta rất nhiều đồ ăn, trái lại Trình Dã muốn từ chối, nghĩ tới sức khỏe của ông cụ vẫn là nhận lấy, nhưng không ăn.

Trước đó, khi Trình Vĩ và Trình Dã đến, ông cụ ăn bánh bột ngô xong nhắm mắt dưỡng thần. Vừa nhìn thấy Trình Vĩ lập tức ném bát về phía ông ta, kích động đứng dậy, chỉ vào Trình Vĩ nói:

"Cút! Đồ lòng lang dạ sói! Nhanh cút đi."

Trình Vĩ bị bát ném trúng cũng không tức giận, cởi áo bành tô trên người ra cứng rắn khoác lên người ông cụ:

"Thầy à, thầy nói xem thầy đây là tội gì chứ."

Nói xong thì nhìn Trình Dã, nói với Trình Bạch Tuyết:

"Con dẫn anh Trình Dã của con đi chơi đi, trong xe có đồ ăn."

Ngay sau đó, Trình Vĩ nói: "Thầy à..." Ông cụ còn nhổ nước bọt lên mặt ông ta:

"Cậu gọi ai là thầy, đừng gọi tôi là thầy, tôi không có học trò lòng lang dạ sói như vậy."

Trình Vĩ yên lặng lau nước bọt trên mặt:

"Thầy già rồi, nửa người đã rơi xuống mồ, ở nông trường này cả đời cũng không có chuyện gì."

"Chẳng lẽ thầy thật sự muốn Trình Dã chịu khổ cả đời ở nơi này... Tầm thường không có chí tiến thủ, sống thấp hèn cả đời."

Ông cụ nghe thấy những lời này, im lặng một lát:

"Dù sao tôi sẽ không đồng ý để cậu đưa Trình Dã đi."

"Cậu trở về đi."

Trình Vĩ bị từ chối cũng không nóng nảy.

Chẳng qua tối đó ông cụ sốt cao, nơi này điều kiện chữa bệnh không tốt, toàn bộ dựa vào mạng lớn chống đỡ, ông cụ đã lớn tuổi rồi. Trình Dã hòa socola vào trong nước nóng đút cho ông cụ, ông cụ uống hai ngụm có chút tinh thần ý thức

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip