Chương 104: Sự tin tưởng của sói đầu đàn 1
Đến được thung lũng, mấy người Vệ Lăng vẫn chưa tra ra tại sao lợn rừng và bầy sói lại đến gần vùng rìa núi, nhưng do sắc trời cũng dần tối, bọn họ đành phải dừng lại.
Trải qua một phen tìm kiếm, ở góc khuất bên hồ bọn họ tìm được một gian lán nghỉ.
Màn đêm buông xuống, cả nhóm hơn chục người đều lưu lại trong lán. Lán nghỉ cũng không tính là lớn, nhiều người như vậy chen chúc cũng có chút chật chội, chẳng qua trời lạnh, chen chúc cũng không sao cả, ngược lại càng thêm ấm áp.
Ăn xong lương khô, Vệ Lăng ra khỏi lán gác đêm ca đầu, những người còn lại tranh thủ thời gian để ngủ một giấc.
Trước người Vệ Lăng đốt một đống lửa lớn, xua tan đi cái giá lạnh của mùa đông. Hơn nữa, cách đó không xa còn có một hồ nước nóng. Hắn mặc áo khoác quân đội ngồi ở đó không chỉ không cảm thấy lạnh mà còn thấy rất thoải mái.
Ban đêm trên núi rất yên tĩnh nhưng cũng sôi nổi. Yên tĩnh là bởi vì không có tiếng người nói, thấy được sự trống vắng. Còn sôi nổi là do đủ loại âm thanh phát ra trong tự nhiên. Vệ Lăng mắt tinh tai thính có thể dễ dàng nghe thấy những tiếng tuyết đọng rơi xuống từng nhánh cây, hay những tiếng sột soạt của động vật nhỏ trong rừng đang đi đêm. Vô số âm thanh kết hợp lại với nhau liền tạo thành sự rộn ràng giữa đêm khuya.
Cảnh sắc trước mắt đẹp vô cùng. Đẹp đến mức hắn rất muốn đưa Tần Thanh Man đến đây ngắm hồ, thưởng hoa (Bởi vì có suối nước nóng, bờ hồ hoa tươi đủ màu sắc đua nở, đẹp cực kì, dưới bầu trời đêm khiến cho người ta cảm thấy càng thêm mông lung, huyền ảo).
Vệ Lăng không biết, cùng lúc ấy, Tần Thanh Man và Sở Sở cũng đang nói chuyện về hắn, cũng vừa vặn nhớ đến hắn.
Đêm khuya yên tĩnh, nhưng bởi vì có người để nhớ nên thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức chẳng mấy chốc đã đến lúc giao ca rồi.
Vệ Lăng dặn dò mấy binh sĩ đến nhận ca vài câu rồi mới trở lại trong lán. Lán được dựng bởi các thân cây to, vô cùng chắc chắn, đừng nói là bầy sói, cho dù là gấu đến cũng chưa chắc có thể xông vào được. Ở một góc, Vệ Lăng nằm xuống lắng nghe những tiếng ngáy cao thấp khác nhau rồi dần dần chìm vào mộng đẹp. Từng là Thế tử Quốc công, đã quen thuộc với việc cùng ăn cùng ở với binh sĩ, cũng đã quen với đủ loại tiếng ngáy ngủ, cho nên chẳng mấy chốc hắn liền say giấc rồi.
Sáng sớm, Vệ Lăng tỉnh lại trong tiếng chim hót trong trẻo. Hắn thức dậy sớm hơn so với những người khác, sức lực cũng phục hồi đầu tiên. Hắn không đi thay ca cho binh lính trực đêm mà đi làm vệ sinh cá nhân.
Nước trong hồ là nước nóng, có thể tắm, nhưng không phù hợp để vệ sinh cá nhân, Vệ Lăng liền đi xa hơn một chút, lấy nước tuyết đọng súc miệng, rửa mặt. Băng tuyết lạnh lẽo xoa lên mặt khiến người ta trong nháy mắt liền tỉnh táo, tinh thần cũng nâng cao gấp bội.
Vệ sinh đơn giản xong, Vệ Lăng đi đến bên hồ, cởi quần áo đi xuống nước. Với thời tiết như thế này không có chuyện gì thoải mái hơn là được ngâm mình trong hồ nước nóng. Đêm qua bọn họ tới muộn, không xác định được trong hồ có nguy hiểm gì không, nên cũng không tắm rửa. Qua một đêm rồi, Vệ Lăng không thấy có vấn đề gì, liền làm người đầu tiên xuống nước. Xem như giúp mọi người đi trước dò đường.
Nước hồ nhiệt độ vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền