Chương 105: Sự tin tưởng của sói đầu đàn 2
Hôm qua, khi tới đây, Trương Vĩnh Phúc đã thấy có cảm giác quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được. Sáng nay, thừa dịp sắc trời, lại cẩn thận so sánh, ông mới nghĩ rõ ràng điểm mấu chốt.
Trước câu hỏi của Vệ Lăng, Trương Vĩnh Phúc nghĩ một lúc mới trả lời:
"Tôi biết nơi này, nhưng nó vốn dĩ không phải là hồ."
"Vậy là cái gì?"
Trong lòng Vệ Lăng có một loại cảm giác mơ hồ.
"Vệ đoàn trưởng, nhìn từ hình dạng cùng vị trí địa lí, nơi đây ban đầu vốn là một miệng núi lửa dạng nhỏ, có thể do gần đây dưới lòng đất nóng lên làm tan chảy tuyết ở xung quanh mới tạo thành hồ nước nóng."
Sau khi trải qua suy nghĩ thật kỹ, Trương Vĩnh Phúc mới nói ra những lời này. Nói ra thì miệng núi lửa này cách đồn Kháo Sơn bọn họ cũng không tính là xa lắm, đi bộ thì mất mấy ngày, còn nếu trượt tuyết thì cũng chỉ hơn nửa ngày. Mùa đông không có ai lên núi, nên lúc đầu mới không nhận ra sự thay đổi ở đây.
Vệ Lăng nghe Trương Vĩnh Phúc giải thích như vậy, lập tức hiểu ra tại sao gần đây lợn rừng cùng bầy sói lại thường xuyên xuất hiện ở rìa núi như vậy. Đây là do đất nóng lên không chỉ làm thay đổi địa hình mà còn làm thay đổi nhiệt độ không khí, khiến cho những con vật bình thường mùa đông không thể đi lại đều tấp nập ra ngoài hoạt động, đến bầy sói cũng bởi nhiệt độ con hồ này mà ở lại đây vượt qua mùa đông giá rét. Chẳng trách sáng nay lúc hắn đi dọc theo bờ hồ một vòng lại thấy được nhiều dấu chân động vật như vậy.
Như vậy có thể nói, nơi này vừa thích hợp để săn bắt, vừa không thích hợp để đi săn. Thích hợp đi săn là vì đất nóng sẽ thu hút đến nhiều con mồi, không thích hợp ở chỗ mấy thú hoang cỡ lớn, người dân đồn Kháo Sơn không đối phó được. Làm thợ săn lâu năm, Trương Vĩnh Phúc cũng đã nghĩ rõ ràng nguyên nhân mấu chốt trong đó.
Chịu đựng một miệng khổ tâm, Trương Vĩnh Phúc nhìn hồ than thở. Bầy sói chưa được diệt trừ, thú hoang cỡ lớn tụ tập lại, người dân trong thôn bọn họ về sau dù là mùa hạ hay mùa đông đi săn đều sẽ rất khó khăn.
"Chúng ta nghĩ cách đuổi bầy sói đi xa một chút."
Vệ Lăng biết thời đại này mọi người đều khó khăn, cũng không phải bảo thủ mà là đến từ trách nhiệm.
"Vệ đoàn trưởng, thật sự cảm ơn các cậu."
Trương Vĩnh Phúc cảm thấy trong nháy mắt toàn thân tràn đầy năng lượng, có người quân đội ra mặt giúp đỡ, đừng nói là bầy sói, cho dù là gấu đen đến cũng không sợ nữa.
Vệ Lăng không tranh công mà lên tiếng giải thích:
"Người dân ở mảnh đất này sống cũng chẳng dễ dàng gì, chúng tôi không phải chỉ thủ hộ biên giới mà cũng cần phải bảo vệ cuộc sống của người dân, giúp người dân có cơm ăn, có áo mặc, để tiếp tục sinh sống."
Tiếp tục sinh sống chính là động lực căn bản nhất của tất cả mọi thứ.
"Vệ đoàn trưởng à, cảm ơn đất nước, cảm ơn Đảng, cũng cảm ơn những chiến sĩ con em của nhân dân như mấy cậu. Mảnh đất núi này của chúng tôi đất trồng thì thiếu, rừng lại nhiều, săn bắt là truyền thống truyền từ đời này sang đời khác, cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không săn nhiều, săn đủ ăn là được rồi."
Trương Vĩnh Phúc cười đến lộ ra cả mấy chỗ lợi trống không còn răng.
Vệ Lăng nhìn thấy nụ cười chất phác của Trương Vĩnh Phúc liền hơi hoảng hốt. Khó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền