ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 109: Tay trong tay 1

Cô nhớ lại tiểu thuyết từng đọc trên mạng lúc ở hiện đại. Đúng vậy, trong tiểu thuyết từng đọc ở hiện đại, tu tiên nhất định sẽ liên quan đến linh căn. Chẳng lẽ trên đời này thực sự có võ tu và người tu tiên sao, còn Vệ Lăng thì đến từ những gia tộc thần bí như vậy? Thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng xem mình có thiên phú học võ hay không, có linh căn hay không. Nghĩ lại con lợn rừng chỉ bị Vệ Lăng đánh một phát đã chết kia, Tần Thanh Man cảm thấy máu huyết toàn thân liền sôi trào.

Mang theo phỏng đoán, hai tay đang ôm Vệ Lăng của Tần Thanh Man cũng thu lại chặt hơn. Cô hào hứng, vô cùng hào hứng. Vệ Lăng cũng không biết mạch suy nghĩ của Tần Thanh Man đã bay cao bay xa đến vậy, hắn ở trước mặt cô thể hiện năng lực như này thực sự rất nguy hiểm, bởi vì đây không phải khả năng mà người bình thường có thể làm tới được. Hắn không chỉ có thể trượt tuyết từ chỗ thấp lên đến nơi cao hơn, mà còn có thể mang theo một người vẫn không chút áp lực nào tiến về phía trước, đây không phải việc một người bình thường có thể làm được.

Nhưng mà tình thế nguy cấp, vì "vợ con" của Tiểu Hắc, hắn chỉ có thể mạo hiểm, đánh cược với nhân phẩm của Tần Thanh Man, cũng đánh cược bản thân mình không có nhìn nhầm người. Hai người ôm nhau, một người thì hào hứng kích động đến đỏ bừng khuôn mặt, một người lo lắng thấp thỏm đến bất an trong lòng.

Nhưng đến cùng cũng phải dừng lại. Đến ổ sói rồi. Hai người Vệ Lăng đến đã làm kinh động đến đám sói bên ngoài ổ. Mười mấy con sói lúc này đang bao vây xung quanh, nhìn chăm chú vào ổ sói, bởi vì hai người Vệ Lăng chen vào, tất cả sói đều quay lại nhìn hai người, đồng thời nhấc thân dậy cảnh giác nhìn chằm chằm về phía hai người, trong cổ họng cũng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp. Dưới ánh trăng, mười mấy đôi mắt sói xanh biếc lơ lửng phát sáng lập lòe.

Điều này khiến Tần Thanh Man chân tay mềm nhũn vừa buông eo Vệ Lăng cảm thấy sợ hãi đến cả người dựng đứng lông tơ, tinh thần cũng vô cùng căng thẳng, mặc dù cô biết lần này đến là để đỡ đẻ cho sói, nhưng mà đột nhiên bị nhiều sói nhìn chằm chằm như thế này, cô vẫn thấy có cảm giác rùng mình.

"Thanh Man, đừng sợ, có anh ở đây."

Vệ Lăng nhận thấy được sự căng thẳng của Tần Thanh Man, nhanh chóng ôm lấy eo cô giúp cô đứng vững. Thời tiết cực lạnh, hai người đều mặc rất dày, nhưng Vệ Lăng vẫn có thể xuyên qua lớp áo bông dày dặn cảm nhận được độ nhỏ vòng eo của Tần Thanh Man.

Không kịp nhộn nhạo trong lòng, Vệ Lăng liền kéo Tầm Thanh Man đi vào trong động. Tần Thanh Man chỉ là người bình thường, sơn động tối om đối với cô ngoài sự sợ hãi theo bản năng ra, còn có chút khó chịu về mặt thị giác, vào trong động, cô liền mất đi tất cả sức phán đoán, dưới chân cũng tự nhiên trở nên do dự. Dù có Vệ Lăng nắm tay dắt đi, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy dưới chân đâu đâu cũng trống trải.

"Sói sợ lửa, Thanh Man, anh xin lỗi, vì không thể đốt lửa chiếu sáng cho em được"

. Vệ Lăng vừa giải thích vừa lấy đèn pin ra vặn chốt bật lên. Dưới sự chiếu sáng của đèn pin, Tần Thanh Man rốt cuộc cũng thấy rõ được đường dưới chân. Đi bộ cũng không còn cảm giác lâng lâng nữa.

"Ngaooooo—" Bỗng nhiên, trong động truyền đến một tiếng sói tru kéo dài,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip